Nguồn gốc Tết nguyên đán và những điều kiêng kỵ

Trong một năm Việt Nam có rất nhiều lễ Tết, ứng với tiết trời và mùa vụ khác nhau, nhưng lớn nhất, trọng đại nhất vẫn là Tết Nguyên đán.

Cái Tết bắt đầu cho năm mới, hy vọng về mọi sự may mắn tốt lành của mùa xuân nảy lộc đâm chồi, đồng thời cũng bỏ lại tất cả những rủi ro, đen đủi của năm cũ.

Lẽ trời đất có thuỷ phải có chung, có bắt đầu thì phải có kết thúc, cho nên trong Tết Nguyên đán, đón lễ Giao thừa chính là thời khắc thiêng liêng nhất, giao lại cái cũ, đón nhận cái mới.

                      Vì  vậy lễ Giao thừa còn gọi là Lễ Trừ tịch. Tết Nguyên đán của ta tiến  hành vào phút cuối cùng của năm cũ, phút đầu tiên bước sang năm mới, tức  là giữa giờ Hợi ngày 30 hoặc nếu tháng thiếu thì ngày 29 tháng Chạp năm  trước và Giờ Tý ngày mùng 1 tháng Giêng năm sau. 

         **Mâm cỗ của ngày tết**

         Xưa  kia, ở các triều đại phong kiến, ông vua nào cũng tự xưng mình là  “Thiên tử” (con trời) thay trời trị dân. Vì thế vua nào tối tăm, hôn ám,  trời sẽ gieo tai hoạ để trừng trị. 

         Điều  này đã được ghi rõ trong những bộ Chính sử của Nhà nước phong kiến để  giải thích những hiện tượng như sao Chổi (điềm chiến tranh), mất mùa,  lụt lội… Và tất nhiên các ông Vua đều phải trai giới lập đàn sám hối… 

         Cũng  với quan niệm trên, người xưa cho rằng trên thiên đình có 12 vị Đại  vương hành khiển, mỗi người phụ trách một năm, hết một giáp tức 12 năm  lại trở lại từ đầu, vì vậy các vị Đại vương này còn được gọi là Đương  niên chi thần. 

         Trách  nhiệm của mỗi vị là theo dõi nhân gian trong cả năm, xem xét việc hay,  dở của từng người, từng gia đình, từng địa phương trong cả nước để định  công, luận tội, tâu lên Thượng đế. 

         Mỗi  vị hành khiển có một vị phán quan giúp việc ghi chép sổ sách cho rành  mạch. Lễ giao thừa ngoài ý nghĩa “tiễn năm cũ đón năm mới” còn là lễ  tiễn Đại vương hành khiển cũ và đón vị Đại vương mới, cho nên nghi thức  lễ giao thừa vừa linh thiêng vừa trọng đại. Lễ được làm ở đình làng, ở  thôn xóm, ở nhà thờ họ và mỗi gia đình. 

         Hiện  trong thư tịch Hán nôm còn lưu lại khá nhiều bài văn khấn trong lễ giao  thừa ngoài phần niên tuế, tính danh chủ lễ, địa chỉ… Cuối cùng bao giờ  cũng phải vọng bái. 

         - Đương niên đương cảnh Đại vương hành khiển 
         - Lâm tào phán quan 
         - Bản địa Thổ địa thần kỳ
         - Bản cảnh Thành Hoàng

         Sở  dĩ phải khấn như trên bởi khi đức Đại Vương hành khiển đại diện cho  Thượng đế đã giáng trần thì Thổ thần và Thành Hoàng phải nghênh tiếp, do  đó cũng được phối hưởng. 

         Chắc  chắn quan niệm “Thiên địa vạn vật nhất thể” hay “Thiên nhân tương dữ”  trong dân gian chẳng mấy ai để tâm nghiên cứu hay tìm hiểu về “lý nọ”,  “sự kia”, mà người ta làm theo lệ tục từ một lẽ rất đơn giản: "Có thờ có  thiêng, có kiêng có lành”. Ở đây chúng tôi muốn đề cập đến một số kiêng  kị trong Tết Nguyên đán xưa. 

         **Kiêng quét nhà trong 3 ngày Tết**

         Họ  sợ rằng sẽ quét hết vận đỏ đi. Vì thế ai cũng quét dọn nhà cửa, vườn  tược, bao sái đồ thờ tự trước lúc giao thừa. Ở Nam Bộ sau khi quét dọn  phải cất hết chổi, nếu trong ngày Tết bị mất chổi có nghĩa là năm đó nhà  sẽ bị trộm quét sạch của cải. 

         Ở  nông thôn ngày Tết nhà nào cũng rắc vôi bột ở bốn góc vườn, rồi vẽ mũi  tên hướng ra cổng để xua đuổi ma quỷ, hung thần bốn phương kéo đến gieo  tai hoạ. Còn thành thị thường hay treo “quả bùa gỗ” để trấn ma quỷ. 

Kiêng không treo những tranh “xui xẻo” như đánh ghen, kiện tụng mà phải tìm bằng được những tranh lợn, gà, cậu bé, vinh hoa phú quý… hy vọng năm mới sẽ có nhiều điều tốt lành, trâu bò chật ních, thóc lúa đầy bồ. Ngày Tết nhà nào cũng có lọ hoa, tuỳ theo gia cảnh mà trang trí bày biện.

         Ở  nông thôn thì phần nhiều là những cành hoa giấy, hoa lông gà lông vịt  màu sắc rực rỡ mua ở những phiên chợ Tết hàng tổng, hàng huyện. 

         Song  ở thành thị nhiều nhà cầu kì và kĩ tính, kén chọn những cành đào bích  không những đầy hoa mà còn phải có nhiều nụ, nhiều lộc. Hoặc những cây  sung thế lúc lỉu quả. 

         Hình  như trong sâu thẳm đáy lòng ta vẫn tin vào một sự huyền bí, siêu nhiên  nào đó sẽ đáp ứng được mong mỏi và nguyện vọng của mỗi người. 

         **Xông nhà**

         Xông  nhà ngày Tết là một việc hết sức trọng đại vì thế hầu như nhà nào cũng  kiêng kị rất cẩn thận. Bởi nếu không những điều xấu sẽ vận vào bản thân,  gia đình mình. Vì sợ “dông” nên phải chọn người xông nhà, tuổi tính  theo hàng can không xung với năm đó và không xung tuổi với chủ nhà.

                      Người  ta thường chọn những người gia cảnh song toàn, con cháu đông đàn dài  lũ, làm ăn thịnh vượng, vì thế mới có lệ “hẹn trước”, mời đến xông nhà. 

         Người  Nam Bộ còn có thói quen chọn người có tên đẹp như Phúc, Lộc, Thọ, Tài,  Lợi… mời đến xông nhà để cả năm sẽ thuận lợi, may mắn. 

         Thật  không may cho nhà ai bị những người nặng vía xông nhà, hoặc mùng một  Tết có người đến nhà xin lửa, xin nước. Thường thì trước khi bước sang  năm mới ở nông thôn nhà nào cũng lo đổ đầy nước vào bể, vào chum hoặc  vại. 

         Từ  trong tâm thức người ta tin rằng năm mới đến sẽ đem theo của cải nhiều  như nước. Chẳng thế mà sáng mùng một Tết rất nhiều nhà, nhất là ở phố  phường xưa kia hay thuê người gánh nước đến. Họ được mừng tuổi đôi ba  hào, thế là cả chủ nhà lẫn người quẩy thuê cả năm sẽ đều may mắn.

         Một  điều nữa cần nói đến là trong ngày Tết mọi người đặc biệt quan tâm đến  cách ứng xử với hàng xóm láng giềng, bạn bè và những người trong gia  đình. 

         Ai  cũng tỏ ra vui vẻ, hồ hởi, thân tình trong không khí ấm áp của mùa  xuân. Ai cũng ngại và sợ to tiếng hoặc xô xát thì quanh năm sẽ bị dông.  Giá như điều kiêng kị này cứ giữ được trong cả năm thì hay biết bao. 

         [RIGHT]Nguồn: mfo.mquiz.net[/RIGHT]