Mâu thuẫn nào giữa "du lịch" và "nghệ thuật"?

[FONT=Arial Narrow]Em vào đây chỉ thấy mọi người bàn nhiều đến máy hoặc ảnh chụp bằng máy chuyên/ bán chuyên nghiệp, tất nhiên ai cũng biết các tính năng của chúng, mà nhất là lại rơi vào tay người có thẩm mỹ và chịu khó học hỏi, tìm tòi nữa thì khỏi nói.:D[/FONT]
Vấn đề là ở chỗ liệu chúng ta có thể có được những tấm ảnh đầy tính nghệ thuật từ máy du lịch không? Nếu có thì cần sử dụng chức năng nào và kĩ thuật gì?
Thực tế là có lần em dùng chú Canon IXY 7.1 để chụp chân dung ngoài trời, chẳng nhớ là có bấm nhầm vào nút nào không mà cuối cùng thì cho ra 2 loại ảnh với màu khác nhau, một loại màu bình thường còn loại kia nhìn có chiều sâu hơn.
Ý kiến các bác thế nào?:smiley:

Bác cho hai cái ảnh lên đi để anh em còn mổ xẻ trả lời cho bác chứ.

Theo tôi bạn đã “bấm” vào cái nút chọn chế độ cân bằng trắng, vì vậy trong cùng một điều kiện, kết quả cho ta 2 ảnh có màu khác nhau.:smiley:

Chính thế đấy, em vừa đọc được một bài nói về vụ cân bằng trắng mà bác đề cập. Vậy ngoài cách đó ra thì còn có cách nào khác để cho cái ảnh chụp bằng máy du lịch nó đỡ khô và hời hợt hơn không hả các bác?:rolleyes:

Chính như bác common_ttud lại hay, chỉ nghe qua là đoán trúng phóc. :smiley:

Chẳng có mâu thuẩn nào giữa “du lịch” và “nghệ thuật” cả. Hai đối tượng sử dụng khác nhau ứng với 2 dòng thiết bị khác nhau. Còn việc bạn chỉnh máy cho ra 2 kết quả khác nhau là chuyện bình thường, và 1 tấm có chiều sâu hơn chẳng qua là cảm tưởng của bạn thôi. Nghệ thuật không đến ngẫu nhiên như thế bạn ạ. Thân

Theo như bác nói thì máy du lịch không thể nào chụp được những tấm ảnh có chiều sâu và mang tính nghệ thuật?:confused:

Tôi không nói như thế, nhưng chắc một điều những bức ảnh nghệ thuật chưa thấy ai dùng máy P&S cả. Mà mục đích bác là gì? Theo đuổi nghệ thuật hả? Nếu vậy chọn cách tiếp cận khác bác ạ

Nghệ thuật là những thứ mà ko ai hiểu nổi, các bác cũng định làm nghệ thuật hả? he he

hoàn toàn chụp dc những ảnh nghệ thuật chứ, cơ bản là ng chụp có nhìn ra cái nghệ thuật đang đứng trước mắt hay không mà thôi

em nhớ có câu: Cameras don’t take pictures, photographers do , ối ông chụp bằng P&S đẹp vãi, ối ông máy DSL khủng, bắn rốt đa đến cả vạn shoot vưỡn out nét như thường

Mình thấy ngày xưa đâu có máy ảnh hiện đại như bây giờ đâu mà vẫn có những tấm ảnh mang đầy tính nghệ thuật đó, theo mình nghệ thuật là từ con người các bác ạ

Có nghe bác kia nói: ngoài hộp mấy cái body camera khủng có ghi “body only, talent not include” :smiley:

câu đấy của Ken rockwell nhưng em không nghĩ là ai cũng ủng hộ ông ý. Em thấy mấy con PnS kém hơn hẳn con DSLR. Cái này chắc khỏi phải chứng minh.

Mình hơi nông dân khoản này nhưng có vài nhận xét, chắc thoạt đầu không phải ai cũng đồng ý :

  • Số máy ảnh DSLR bán ra hàng năm nhiều gấp nhiều lần số “nhiếp ảnh gia mới xuất hiện”

  • Có nhiều người chụp ảnh quá đến nỗi tìm ra người xem chịu khó liếc qua bức ảnh “nghệ thuật” của mình còn khó hơn nhiều việc chụp ra 1000 tấm ảnh, và quá nhiều bức ảnh “nghệ thuật đèm đẹp” ( gần giống nhau ) được chụp bởi đa số người chơi máy …

  • Chỉ có ảnh “lưu niệm” là vẫn có nhiều người xem thường xuyên hơn. Ngắm và chụp + DSLR chức năng chính vẫn là phương tiện chủ yếu để chụp ảnh lưu niệm.

Vậy thôi ạ !!!

Nhận xét ngoài lề : dân chơi Việt Nam toàn chú ý yếu tố kỹ thuật, ít người thực sự đi vào “nghệ thuật” … quanh quẩn thì cũng chỉ chăm chăm “xóa phông”, “photoshop”, bokeh ống kính, “hiệu ứng” … nội dung thì na ná như nhau, chẳng có “câu chuyện” nào hàm chứa trong đó cả …

Máy dưới 1 triệu là đã có thể “sáng tác” được rồi … ( máy phim đấy ạ )

Du lịch VS nghệ thuật đây ạ… :D:
http://giaothong03.members.winisp.net/Images/OffroadXuanMai/GT_OFOffroadXM_69.JPG

Bác ko xắn tay áo lên mà đẩy xe, lại còn chụp chẹp nữa, …

Câu trả lời rất đơn giản: người Việt thiếu tính sáng tạo trầm trọng. Vì thế ngoài việc bắt chước những gì cơ bản do sách dạy – xóa phông, bokeh, thì chẳng làm được gì nhiều. Đơn cử một chuyện: anh nào cũng chăm chăm lên miền núi chụp ảnh nụ cười trẻ em, ánh mắt cụ già dân tộc. Nghe nói có một cụ nào đấy mặt cực kỳ nhăn nheo, được không biết bao nhiêu nhiếp ảnh gia đè ra làm mẫu – bác nào confirm hộ em vụ này cái.

Dạ, có em confirm ạ. Cụ đã mất rồi. Cụ có thể xếp vào Guiness về người mẫu ảnh có nhiều tác phẩm đoạt giải nhất thế giới đấy ạ :slight_smile:
Đúng là chơi ảnh nhiều khi cũng phức tạp lắm. Em cứ chụp rùi em tự sướng, tấm nào làm stock photo đc thì vất ra web nước ngoài bán lai rai kím tí tiền mua…thẻ nhớ. Chứ còn cũng ít khi dám tham gia post ảnh hay dự thi gì ở trong nước :smiley:

Khổ quá, iem có ý định so sánh ảnh chụp bằng máy chuyên nghiệp với ảnh chụp bằng máy du lịch đâu cơ chứ, cái đó thì đã rõ như ban ngày rồi.

Bác đang nói về cái gì cơ: nội dung hay là “vẻ đẹp” của bức ảnh?:smiley:

Stop! Yêu nghệ thuật và làm nghệ thuật là hai cái phạm trù khác nhau, bác đừng nhầm!:smiley:

Ví dụ điển hình nha

  • Cụ già nhăn nheo vs với trẻ em bụ bẫm
  • Rừng lá vàng ( cao su) đi với nữ ( tặc!) ôm cặp áo dài đi thong thả …,
  • Bộ đội sắt thép đi với em gái ôm hoa cười nhìn nhau

Riêng bản thân thì mình có 2 máy. 1 máy DSLR để chụp thỏa mãn cái sở thích đi lang thang chậm chạp ( ac ac) + 01 máy P&S để khi nào đi du lịch kiểu ăn cướp thì chụp lia lịa về coi lại và xóa
.
Đi du lịch Tour mà vác 1 bao DSLR + phụ kiện thì ở nhà mia cho nó khỏe