Kinh nghiệm về lựa chọn và mua headphone không dây

Bác nào đã dùng các dạng headphone không dây có thể chia sẻ một số kinh nghiệm như: model, tính năng, giá cả và các điểm lưu ý khi sử dụng …Xin cảm ơn trước các thông tin chia sẻ của các bạn

headphones không giây.
1/ kích thước lớn, nặng.
2/ giá trên 100$ thì mới có cái của SONY còn trung bình thì 150$.
3/ âm thanh ấm hơn vì thường là ụp hết vành tai nên rất kín. coi vậy mà không tiện, rất nóng tai.
4/ tuy là không dây nhưng cũng chỉ vòng vòng trong nhà, không đem ra đường hoặc công viên ngồii được.
5/ nếu bác dùng cho phòng thâu âm thì tiện, chứ dùng nghe hàng ngày tại nhà thì không tiện. ở nhà bật loa lớn lên nghe là hay nhất.

Có lọai headphone không dây nào có tích hợp micro không dây luôn không các bác nhẩy?Chả là em dùng phone internet luôn ấy mà…

Tai nghe không dây có thể chia làm 2 loại là:

  1. Dùng sóng hồng ngoại
  2. Dùng sóng vô tuyến

Loại 1 dùng sóng hồng ngoại thì chỉ quanh quẩn trong nhà, đi ra xa hoặc bị chắn là chất lượng giảm ngay hoặc không nghe thấy gì nữa. Ưu điểm của loại này là nhẹ, bền, pin lâu, giá thành rẻ < 150$

Loại 2 dùng sóng vô tuyến hình như là 900 Khz thì phải, cho phép đi xa trong vòng bán kính khoảng 50m, có thể nghe được cách phòng nhưng nếu đi ra đường mà máy phát nằm ở tầng 2 hoặc tầng 3 thì bị nhiễu ngay. Nhươc điểm của loại này là khá nặng, đeo lâu mỏi cổ, pin cũng không được lâu so với dùng hồng ngoại.

Hầu hết các tai nghe dùng sống hồng ngoại đều là Stereo. Các tai nghe dùng sóng vô tuyến có 1 số kiểu cho phép nghe Souround 5.1 để xem phim, hiệu ứng theo tôi khá tốt và chấp nhận được nhưng giá phải từ 300$ trở lên

Một trong những nhược điểm của tai nghe không dây cả hồng ngoại và sóng vô tuyến là chất lượng. Đồng chí vuonggiagia nói dùng tai nghe không dây cho phòng thu là sai toét rồi, phòng thu âm đòi hỏi chất lượng âm thanh phải thật chuẩn, không thể dùng tai nghe không dây được.
Theo tôi, tai nghe không dây chỉ dùng để xem phim, nghe đài, nghe nhạc máy tính… Còn để nghe nhạc đòi hỏi chất lượng cao thì không nên… B-)

Theo em biết thì không có loại kèm mic bác à…
Mua loại China dùng sóng Radio thì rẻ hơn bác à… tầm 300 ngàn :smiley: dùng cũng được nhưng em không thích bằng nghe dàn :smiley:

tai nghe bluetooth có cả mic đấy thây hehe

bác LengKeng chính xác tai nghe không dây chưa đạt được chất lượng của tai nghe có dây được, còn rất là hạn chế về chất lượng.
Loại tai nghe hồng ngoại thì cứ phải hướng đúng chiều, sai một cái là lại rè rẻ.
Em đã từng dùng cái Victor hồng ngoại, cũng không to lắm nặng lắm, nhưng chỉ nên để nghe đài, xem ti vi.

Thêm một bệnh của tai nghe hồng ngoại nữa là dùng một thời gian thì sóng hồng ngoại kém dần… em có cái tai philips lúc đầu được khoảng 10m loanh quang phòng không vật cản… giờ dùng được nửa năm chỉ cách khoảng 1m là kịch chỉ cần chệc hướng cái là rè bực lắm…

@Cuhiep: bác nói đúng quá… đúng là em chưa nghĩ ra cái đó :smiley:

Theo em thì không nên dùng headphone không dây: chất lượng âm thanh không được hay. Chưa kể lúc mình di chuyển đôi khi sóng hay đứt quãng nghe lẹt xẹt cực kỳ khó chịu. Lúc đầu nhìn rất bắt mắt nhưng mua rồi mới ân hận. Có vài lời thông báo đồng chí hung dauto tham khảo.

Bác lengkeng confirm lại cái:

  • Sóng vô tuyến: mình hiểu, dạng như radio phải không?
  • Sóng hồng ngọai: không hiểu, có giống tia hồng ngọai của remote tivi không? Vậy thì gọi là sóng hay tia mới đúng?

Theo em nghĩ thì sóng đúng hơn là tia, vì khi dùng tia thì bắt buộc phải hướng"mắt thần’ của chúng váo với nhau mới nghe được, còn cái này thì em thấy không cần để chúng hướng vào nhau vẫn nghe ổn :smiley:

Theo mình hầu hết những thuật ngữ kỹ thuật của Việt Nam mình đều dịch lại từ tiếng Anh nên cái chính là hiểu nghĩa chứ không cần chính các về từ ngữ.

Còn cái này thì chắc là sóng hồng ngoại rồi, tia thì nghe nhạc giật lắm như kiểu đĩa bị vấp í he he he :wink:

Từ điển Lạc - Việt dịch Infrared là “tia hồng ngoại”. Tôi không hiểu lắm về kỹ thuật nhưng cũng nghĩ về mặt vật lý thì “tia” khác “sóng”. Người ta nói “tia laser” - không nói “sóng laser”; “tia Rơn-ghen” - không nói “sóng Rơn-ghen”… Cái này, nếu bác nào biết Trung văn đối chiếu là rõ ngay!

lâu lắm roài , ông cụ mua 1 bộ về nghe thử, chất lượng chán ốm, đợt rồi lôi ra chọc ngoáy, ===> hỏng :smiley:

ko dây thì bác chỉ lẩn quẩn trong nhà thui mà lúc nó hỏng sóng vơi hồng ngoại em nói thật chắc vứt luôn nếu đã đeo tai nghe cứ kiêm loại có dây vẫn hơn ko tốn pin mà nghe vẫn phẻ chứ ,mấy cái ko dây với hồng ngoại dính đến pin xạc nhiều lúc phát bực

AI b bác không tốn PIN nếu dùng tai nghe có dây… he he em có cái tai nghe có Rung theo tiếng Bass dùng Một PIN AAA nghe nhạc khonge 10 tiếng thì hết PIN he he tai nghe có dây vẫn tốn PIN như thường :smiley:

Tai nghe dùng sóng hồng ngoại không hề tốn pin. Mà thường các hãng sản xuất đều dùng pin xạc nên khi mình không nghe nữa treo tai nghe vào giá đỡ là pin tự động xạc luôn. Mình nghe con tai nghe Sony 5 năm nay rồi mà không phải nghĩ gì đến pin cả… B-)
Pin nó mình mở ra là pin dạng đồng xu giống pin đồng hồ nhưng mà dày hơn… Ko hiểu nó dùng công nghệ gì mà lì lợm thế nhỉ =D>

Thảo luận với các bác một chút cho vui nào :smiley:

Infrared là sóng hay là tia? Theo ý kiến của em là:

  • Infared được dịch là tia hồng ngoại → chính xác. Vì Infared là dùng để chỉ một loại ánh sáng, hay là tia sáng mà mắt thường ta không nhìn thấy được (Các dải sáng mà mắt thường không nhìn thấy được bao gồm Hồng ngoại và Tử ngoại, còn dải nhìn thấy được là dải quang phổ với 7 màu đơn sắc: đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím).

  • Infared được gọi là sóng → không sai. Bởi vì bản chất hồng ngoại là ánh sáng, mà ánh sáng thì có tính chất sóng hạt (Chương trình vật lý cấp 3 đã dạy chúng ta thế) ánh sáng truyền năng lượng dạng hạt (hạt photon), với các bước sóng khác nhau cho chúng ta các loại ánh sáng khác nhau (Dải tử ngoại bước sóng cực ngắn, dải quang phổ bước sóng trung bình, dải hồng ngoại bước sóng cực dài).

Về cái Headphone Hồng ngoại của anh Lengkeng thì theo em nó cũng dùng Hồng ngoại giống như cái Remote Control thôi. Nếu có khác thì chỉ có thể là công suất phát hồng ngoại của đầu phát phải lớn hơn nhiều lần công suất của cái Remote. Khi đó thì tia hồng ngoại không cần định hướng như ở cái Remote mà nó sẽ tận dụng bản chất là tia sáng để khi ở trong phòng, nếu gặp tường hoặc đồ đạc nó sẽ phản xạ lung tung cho đến khi chiếu được vào cái mắt thu tín hiệu trên cái Headphone (Chắc là nếu mang ra ngoài trời hay ở nơi có không gian rộng thì sẽ bị suy tín hiệu nhiều, còn nếu phòng hẹp và kín thì tín hiệu sẽ càng tốt hơn). Mặc dù mỗi lần bị phản xạ có bị suy hao khá nhiều năng lượng nhưng đến khi tiếp nhận ở đầu Headphone thì vẫn đủ tín hiệu để đảm bảo thông tin truyền tới.

Nếu đúng như vậy thì Headphone dùng Hồng ngoại là sử dụng kỹ thuật truyền tín hiệu số (Digital) cùng với Bluetooth, kỹ thuật này hoàn toàn khác với tai nghe dùng sóng Radio là sử dụng kỹ thuật tương tự (Analog).

Về việc không tốn pin, em cũng có một cách giải thích các bác xem có được không nhé: Giả sử các tai nghe của anh Lengkeng dùng Sạc lại được, khi đó do tai nghe thường xuyên tiếp nhận ánh sáng hồng ngoại từ đầu phát công suất lớn (đặc biệt khi treo vào giá có nghĩa là đã có tính định hướng sẵn để đầu phát chĩa thẳng vào mắt thu, mức độ suy hao năng lượng của chùm tia hồng ngoại thấp), thì Headphone sẽ liên tục được tiếp nhận chùm năng lượng ánh sáng công suất lớn từ các photon của tia hồng ngoại. Nếu có cơ chế và thiết bị để chuyển hóa năng lượng ánh sáng này thành điện năng để sạc cho pin và công suất của Pin đủ lớn để dự trữ năng lượng cân bằng với nhu cầu sử dụng Headphone thì có thể sẽ làm cho chúng ta có cảm giác không hề tốn Pin.
Về kỹ thuật này hiện nay trong kỹ thuật hàng không đã có ý tưởng và đang thử nghiệm cung cấp năng lượng bổ sung cho máy bay đang bay trên trời bằng chùm tia Laser phát ra từ các trạm mặt đất.

À mà cái giá treo tai nghe của anh Lengkeng có tính năng sạc cho pin không vậy? Ý của em là cái giá treo đó có được cắm điện để sạc pin không?
Nếu có thì có nghĩa là bỏ qua vấn đề cung cấp năng lượng thông qua năng lượng ánh sáng (Bản thân em cũng không tin là kỹ thuật cung cấp năng lượng bổ sugn thông qua sóng ánh sáng đã được ứng dụng vào các thiết bị dân dụng :smiley: )

Đúng rồi, xét theo góc độ ngữ nghĩa thì “tia” trong trường hợp này cũng là một dạng “sóng” thôi (mắt thường không nhìn thấy được). Tuy nhiên, những từ “tia”, “sóng” là mô phỏng từ “tia”, “sóng” của tự nhiên. Do đó, cùng bản chất “sóng” ấy nhưng chắc là “tia” và “sóng” sẽ có sự khác biệt nhất định (chẳng hạn, “tia” thì hẹp hơn “sóng”…).

Bài của HaiNH rất khoa học, bổ ích!

Tớ Thi thoảng tổ chức hội nghị có “yếu tố nước ngoài” phải thuê thiết bị dịch cabin, thông thường là loại chuyên nghiệp dùng “sóng” hồng ngoại, cũng có tụi công ty rất chuối dùng 1 máy phát sóng FM và mấy chục cái đài radio Trung quốc làm receiver cắm tai nghe vào khọt khẹt cũng dùng được (hình như dạo này ít thấy)

Tóm lại không zdây có 2 loại chính: infrared beam tạm dịch là “tia hồng ngoại” , tia nhé hihih, loại 2 dùng radio waves tạm dịch là “sóng radio”, sóng nhé :),
cái “sóng” thì có sóng FM broadcast band (xưa như diễm, mấy cái micro không dây loại thường hay dùng) và radio frequencies (micàrô và tai nghe nhà nghề à nha).

Có 2 cái link xem chơi đồng thời copy cho các bác khỏi phải chạy qua trừ khi muốn xem hình Sennheiser RS 65

http://www.dansdata.com/rs65.htm

http://www.wisegeek.com/what-are-wireless-headphones.htm?referrer=adwords_campaign=wirelessheadphones_ad=010081

Link 1:

The basic idea of wireless headphones is a very good one.

Watch TV from the couch in the middle of the night without waking up the family, or having to trail an extension cord across the floor. Head to the kitchen to make yourself a snack in the middle of the show without missing out on the sound. Or head to the bathroom, for that matter; I’m not judging you. Mow the lawn while listening to your favourite CD/MP3/electronically amplified wax cylinder, without having to use a portable player that you otherwise don’t need. Or just use headphones in your office without always tangling the cord around your swivel chair.

The reality of wireless headphones, though, has traditionally not been all that great. Lousy sound reproduction, big fat headsets that either fall off your head when you move or clamp your skull like a playground bully, and, of course, lousy reception.

Old wireless headphone systems use the FM broadcast band, which just doesn’t work well without big antennas, which they don’t have.

This, however, is Sennheiser’s RS 65 radio frequency wireless headphone system. It has none of the problems of the old wireless headphones, and adds a couple of groovy features of its own. It ain’t perfect, but boy, it’s so much better than what you used to be able to get.

For a start, the RS 65 uses a much higher frequency than the old 108MHz-at-most systems; it’s got three selectable frequencies, all around 434MHz for this Australian version (“RS 65-4”), which means its transmit and receive antennae can be a quarter the size of a 100MHz-ish system. There are two other versions of the RS 65 (“RS 65-8” and “RS-65-9”) that each feature transmit frequencies around 863MHz and 925MHz respectively (three channels for 925MHz, only two for 863MHz), and presumably have different antennas to match; those versions will work here in Australia (power supplies permitting; my Australian RS-65 came with a 220/240V-only plugpack), but will violate local spectrum laws. Not that ten milliwatts of transmit power is likely to get yo’ ass busted. But if it does, I never said that.

All three versions of the RS 65 operate well below the microwave band where radio waves start to have a very hard time penetrating various materials (to the chagrin of users of 2.4GHz wireless networking products). Sennheiser claim an “up to 100 metre” range for the system, which I suppose it may well achieve if you set it up in the middle of an empty field. But its meagre transmit power does give it enough range to cover the whole of all but the most luxurious houses, plus the surrounding gardens, provided you don’t set the transmitter up where it’s walled in by steel computer cases, or something.

The RS 65 headphones are also, I’m very happy to say, neither weedy little 80s-Walkman affairs or bulky monsters that pack a couple of C batteries on either side.

At a glance, the headset looks like a “circumaural”, around-the-ears type, and that’s how Sennheiser describe it. That description’s true, but only if your ears are on the small side. The soft velvet cushions are only about seven by nine centimetres in size (2.75 by 3.5 inches) on the outside, with a hole in the middle about 3.5 by 5.5cm (1.4 by 2.2 inches). So they’ll sit on top of some people’s ears, and at least snuggle up right around the edges of most people’s.

The ear-pads are bigger than those of the cheap bass-beast HD 212 Pros I reviewed a while ago, but I still don’t think they quite qualify as truly circumaural.

These headphones certainly are light, though. The 'phones by themselves, with their battery, weigh only about 170 grams (six ounces).

Because they’re so light, and because they’re open-backed (not sealed to exclude outside noise) these headphones don’t have to clamp your head very hard to stay on. That’s good, because ear-pads that sit on your ears and push down hard are never good ergonomic news. The RS 65 headphones aren’t incredibly comfortable, but most people should be happy to wear them for hours on end.

There’s also a useful amount of size adjustment in the headband - it goes small enough for kids, and big enough for all but the hugest of heads. There’s a nice velvety cushion on the underside of the headband too, of course.

The earphone controls and battery are all on the right earpiece - which, oddly enough, has to be on the left when you plug the headphones into the base station to charge. The extra stuff doesn’t make the right side of the headphones noticeably heavier, though, and the controls are easy to use. There’s one thumbwheel for volume, one Tune button that causes the headphones to automatically find which of the transmit channels the base station’s currently using (if there’s more than one base station transmitting on different channels, the headphones will cycle through them when you press Tune), and one simple on/off switch.

Here’s the side with the Tune button. I’ve removed the battery for this picture; it’s easy to slide it out. The battery’s a tiny little nickel metal hydride (NiMH) thing, with a mere 2.4V, 70 milliamp-hour (mAh) rating. That gives it a nominal energy content of 168 milliwatt-hours, or about a fifteenth of the energy an unremarkable AA NiMH cell can hold.

Sennheiser claim this tiny battery will give you more than four hours of run time per charge. They’re almost telling the truth; three to four hours is a better estimate. Given the 70mAh capacity of the batteries and Sennheiser’s own 19.5mA current consumption figure, you can only expect 3.6 hours per charge. And that’ll fall as the battery ages; NiMH cells don’t last forever.

Even only three hours, though, is likely to be OK, because…

…there’s a second battery included with the RS 65 package, and it charges in a little bay at the back of the base station, ready to swap into the headphones.

The charger’s a slow-and-gentle trickle unit that takes 14 hours to refill a battery, so two batteries won’t let you listen non-stop for a lot more than seven hours. All but the most interminable of cinematic diversions, of course, will be over before the first battery goes flat. If you have to, though, it’s no big deal to swap batteries as part of a toilet/popcorn/beverage break.

The base station’s quite lightweight too, because it doesn’t contain any power supply components. It runs from an external plugpack that connects to the base via a mildly perverse little two-pin plug, instead of the usual barrel connector. You also, of course, get an audio input lead; it’s 1.9 metres long (6 feet, three inches), has a standard 1/8th inch stereo plug on one end (with a 1/4 inch adapter), and another of those odd little micro-plugs on the end that plugs into the base station.

The headphones plug into the base station for charging pretty easily; two tabs on the sides of the station slide into slots on the 'phones, and one of the tabs has the charge contacts on it. You don’t have to slide the headband down to its minimum size to fit the 'phones into the base, though it’s easier if you do.

On the front of the base station there are only two buttons - one to select the transmit channel (one LED goes on for channel 1, the other for channel 2, both for channel 3), and another that lets you toggle an SRS stereo expander. SRS expansion does for your sound what the dreadful expanders of the 70s and 80s only promised to do; it genuinely widens the stereo soundstage, without turning the bass into a rumbly mess or making you feel as if you’ve got a head cold. SRS expansion is completely unacceptable by any audiophile’s standards, of course, but lots of people like it a lot, and it’s not as if the RS 65 makes you use it.

Pricing
Because of the three different frequency variants, you can’t really compare RS 65 models across countries, and you have to expect the less common variants - like the one I reviewed, with Australian plugpack and Aussie-legal frequency - to cost more. Shoppers in places like Australia are sometimes well advised to personally import things like headphones from cheap dealers overseas, but that isn’t the case for the RS 65s. The local price would have to be really ludicrous to justify fooling around with incompatible power supplies and illegal frequency bands.

In the USA, HeadRoom sell the RS 65-8 for $US189.99 ex delivery. Unusually for HeadRoom, this isn’t around the lowest price you can pay; quite a few US dealers seem to have RS 65s for less than $US150 ex shipping, and some of them aren’t even Yahoo stores or rated at one out of ten. HeadRoom are a Real Headphone Store, though, who’ll answer your e-mails and explain stuff to you, so you might like to shop there anyway.

Here in Australia, Aus PC Market sell the RS 65-4 for $AU396 including delivery anywhere in the country (Australians who’d like to buy a set can click here to do so!).

As I write this, HeadRoom’s US ex-delivery price works out at only around the $AU260 mark, and delivery doesn’t cost that much. Take delivery into account and even HeadRoom’s non-rock-bottom US price is about 70% of the Australian one.

That’s not too bad, though, when you consider that the 65-8 and 65-4 are actually different products, and somebody did have to ship the things to this country and handle warranties. I’ve groused about Australian prices for various headphones before, but the RS 65s here aren’t terribly expensive, by world standards. They’re not a giant bargain, either, but I won’t be marching around outside the distributors’ office holding a placard over this price.

Extra stuff
If you need more batteries for your RS 65, they currently start from less than $US20; HeadRoom’s price is perfectly OK. If you’ve still got your RS 65s ten years from now and you can’t find the batteries any more, you shouldn’t be completely out of luck; bare NiMH cells in all shapes and sizes should be available for a long time yet, and anyone handy with a soldering iron should be able to XXXXX the battery casing and replace the two tiny cells inside. NiCd and NiMH battery “re-celling” is easy to do; lithium ion re-celling is fraught with exciting risks.

You can also buy whole extra “HDR 65” headsets, which each come with one battery. HeadRoom stock them for $US119, though those ones are of course not useful for people who don’t have an 863MHz base station.

You can use as many headsets as you like with one RS 65 base station, though charging several sets will be annoying unless you also invest in the separate L 151-2 charger. That charger’s existence seems to be documented only in German (and PDF, sort of), but it’s available here and there for $US30-odd. There’s also a much more expensive ten-slot L 151-10 charger as well, by the way, in case you’re thinking of kitting out a movie theatre with no speakers in it.

Hooking up
The RS 65’s designed to plug into a headphone socket, not a line out. It’s got very high input impedance (20 kilo-ohms across the right and left contacts on the plug), so the power of the amp it’s plugged into is completely irrelevant; hi-fi component, PC, laptop, portable player, whatever, all should work. Quirky amps that exhibit frequency response weirdness when they are, as far as they can see, completely unloaded may dirty up the sound, but I had no such problems in my testing.

The rest of the hook-up process is easy - two cables, and you’re done. Then you get to sit for 24 hours for the first battery charge if you’re an obedient manual reader (PDF here), or rather fewer hours if you just can’t wait.

Listening
By the standards of old cordless headphone systems, the RS 65s when they’re not far from their base station are a revelation. Not because of the greatness of the sound, per se, but because of its incorruptibility. You can turn around, walk through doors, stick your head in the fridge, and not hear a single bit of interference.

By modern cabled headphone standards, though, they’re… well, they’re OK. Their chief sin is a lack of treble. Sennheiser claim a 20 to 20,000Hz frequency range for the headphones, which may well be true, but the base station just doesn’t seem to send that much treble to the headset (or maybe the noise reduction eats it), so they sound distinctly muffled. Judicious use of equalisation (or, in a pinch, the Treble knob) can put most of the sparkle back, though.

A lot of cheaper headphones distinctly compress the stereo soundstage, because they’re not very good at reproducing the fine frequency and phase differences that the brain uses to decode this information. The RS 65s have a middling dose of this problem, but I don’t know how much of it is the fault of the headphones and how much the fault of the radio system. Either way, I found very little need for crossfeed processing, though the SRS expansion was still well over the top for most music listening, if you ask me.

The RS 65 is an OK bass performer. There’s a bit of overemphasis in the mid-bass, but it’s not ridiculous, and that’s actually what many cordless headphone listeners want. A bit of extra bass poke goes well with many movies, for instance.

Really big bass tracks at high volume can overwhelm either the transmitting encoder or the headphones’ amplifier, to the point where you get quite a lot less low bass when you turn the SRS expansion on. This isn’t much of a problem, though; it’s just a sign that you should turn the darn volume down before you damage yourself.

If you must have really ear-bleeding volume, the RS 65s can’t quite oblige. The low power amp in the headphones only goes so far. I had no trouble pushing my test tracks into the headache-in-20-minutes zone, though, which is rather louder than is wise. If you want to wear headphones while mowing the lawn then a sealed system (that blocks external noise and so doesn’t need as much volume) will work better than the open RS 65s, but the flip side of this is that the RS 65s don’t have very much sound coloration. Open headphones sound better than closed ones, all things being equal, and within their frequency response limits the RS 65s seem quite clean.

There’s also not much background noise. You can hear a distinct hiss when you wind the headphone volume up with nothing playing, but it’s usually unobtrusive. Unless the base station’s asleep, that is. When the base doesn’t receive an input signal for about three minutes, it stops transmitting, and the headphones start making little random noises when bits of background RF make it past their filtering. The base station powers up automatically when the signal comes back, of course, and it’ll keep charging batteries whenever it’s plugged into the mains.

Overall, I found the RS 65s disappointing to listen to whenever I switched to them from my fairly-good HD 590s, but I got used to them pretty quickly, especially with some treble-boost EQ. Corded headphones that sound like this would only be worth $AU50-odd, but you’d need a whole bunch of extension cords to get similar functionality out of them.

Range testing
The radio technology the RS 65 uses is still plain old FM encoding, not one of those fancy digital systems the kids are so crazy about these days. But FM at a higher-than-regular-broadcast frequency with a bit of noise rejection tech works just fine, thanks.

I’ve only tried out this 434MHz version, which may or may not have better performance than the higher frequency versions - lower frequency radio waves penetrate things better, but they need bigger antennas for the same gain, so Sennheiser may have put lower gain antennas in the RS 65-4, cancelling any advantage.

Anyway, my test headphones managed a real world range of better than fifty metres (55 yards), when I set the base station up on top of a monitor in my first floor office (that’s one floor above ground level, USAnians) and went for a walk on the street outside, looking like a dork in the name of science.

At 50 metres there were already occasional rushing-hashing noises, familiar to everybody who’s listened to FM on a portable stereo, but I was still quite happy with the overall quality. I could go rather further without the signal breaking up completely, but I wouldn’t bet on more than 50m in any non-football-field situation. Extra walls and trees and such could cut it down significantly further.

Even if your house is sitting on a square one acre block, though, the middle of the block’s only going to be 45 metres away from the corners. For most people in home or work settings, the range of the RS 65 should be ample.

Overall
There are lots of corded headphones around the RS 65 price point that sound really good. The RS 65 doesn’t. It sounds… adequate. Not crap. Better than what a lot of people put up with, but that’s it.

But the trade-off you get for paying really-good-headphone money for adequate-headphone sound is freedom. It took me a few goes before I could control my take-the-headphones-off reflex every time I got up from my desk, but I got the hang of it eventually. Uninterrupted music in the kitchen, the bathroom, out on the balcony, wherever. Nothing tickling my arm when I turned my head, nothing getting hooked behind the armrest or under the castors of my chair. Nice.

Would I buy these things? Probably not. Headphone music all over the house just isn’t that important to me. I don’t mind stopping the music to go and do things, and the dangling cord is no more than a minor annoyance.

That’s just me, though. If you want to extend your audio to the shop floor, garden, workshop or whatever, and especially if you like the idea of buying multiple headsets so a bunch of people can listen at once without annoying another bunch of people, the RS 65 is an excellent product.

It could stand to be cheaper, yes, but it costs this much for a reason. Recommended

Link 2: nhé
Wireless headphones free you from listening to music or watching a film close to your stereo system. These headphones don’t plug in directly to a television, computer, or mp3 player, but communicate via infrared or radio signals to a central base station. You can be free to listen to a variety of audio inputs while you roam around, cook, or exercise without snarling cords or excessive background noise.

A convenient technology, wireless headphones are designed to work with most stereo components so you can hear a basketball game, the sound effects of your gaming machine, or some jazz. Wireless headphones work by receiving a signal from a stationary device. That base station is what plugs in manually to many audio inputs, such as your CD player and cable television. Each wireless headphone system connects a certain number of these audio channels simultaneously. Usually, the base station holds the wireless headphones while they are charging their reusable battery.

Sometimes, “wireless” headphones refer specifically to those that work through an infrared beam, similar to how a remote control works. These headphones have a limited distance you can stray from the base station, usually no more than 30 feet (9 m) along the line of sight. These can be contrasted with “cordless” headphones that utilize radio waves. Both the base station and headphones can be set to a few channels between certain frequencies that should not interfere with regular radio broadcasts. This is how your cordless telephone communicates. The radio-type wireless headphones have a much wider range, up to 300 feet (90 m) with a signal of 2.4 GHz, and will work through walls. It’s common to refer to any listening device that doesn’t have a cord as wireless headphones.

In selecting wireless headphones, consider what features are most important to you. High sound quality will depend on the type of earphones, the power of the speakers, and the range of their bass and treble. You might want to change the volume directly on the headphones, rather than on the base station. Try on a variety of headphones to make sure they fit your head and ears comfortably. Some brands of wireless headphones will have a stronger signal that more easily penetrates walls, while others are compatible with your car stereo. The battery life will also be a determining factor, as they range from about 1-6 hours. Some models are based on rechargeable batteries to lower the total cost of ownership. An investment in this gadget brings crisp, portable sound where it’s most convenient.

Written by S. Mithra
copyright © 2005 wiseGEEK