Fun

Đùa tí cho vui nào :smiley: :smiley: ---------------------------------------------------------

Ai không hưởng lạc thì người đó chưa bao giờ cảm thấy được nếm mùi đời, cả cuộc đời thực sự là gì.

Hưởng lạc của con người có phải là hưởng thụ cuộc sống cao nhất không? Trước khi trả lời là phải hay không phải, trước hết phải xem hưởng lạc là gì đã. Nó có phải là sự cá nhân hóa quan niệm sống không? Không phải. Nhưng nó vẫn chỉ tồn tại với tư cách là ý thức hưởng thụ cá nhân của hàng tỷ người trong quá khứ, hịen tại và tương lai. Song nếu tôi nói rằng sự hưởng lạc của tất cả những con người ấy là sự hưởng thụ cao nhất đối với cuộc sống, thì như thế là tôi đã nói một điều khá vô bổ. Vì sự hưởng lạc của chúng ta chắc chắn rằng hầu như khác nhau ở mỗi người, căn cứ vào vào tất cả kinh nghiệm từ trước đến nay của chúng ta thì những sự hưởng lạc ấy, không trừ một kinh nghiệm nào, ở mỗi người bao giờ cũng chứa đựng những yếu tố có thể cái tiến được nhiều hơn nhiều so với những yếu tố không cần một sự cải tiến như thế ở người khác trong việc hưởng lạc. : )). Theo ý nghĩa đó thì hưởng lạc vừa là hưởng thụ cao nhất vừa là không cao nhất, và khả năng hưởng lạc của mỗi người vừa là vô hạn vừa là có hạn. Cao nhất và vô hạn – xét theo bản tính, khả năng và mục đích sống; không cao nhất và có hạn – xét theo sự thực hiện cá biệt và thực tế của mỗi cá nhân hưởng lạc trong mỗi một thời điểm nhất định.

Nếu như trong vấn đề đạo đức, sự hưởng lạc phải đối mặt với phán xét đúng đắn và sai lầm, thì trong vấn đề thiện và ác, tình hình lại càng tồi tệ hơn nữa. Từ người này sang người khác, từ thế hệ này sang thế hệ khác, những quan niệm về thiện và ác đối với hưởng lạc đã biến đổi nhiều đến mức chúng thường trái ngược hẳn nhau . Nếu chúng ta thấy rằng trong cuộc sống hiện đại, mỗi người đều có đạo đức riêng của mình, thì từ đó chúng ta chỉ có thể rút ra kết luận nói rằng con người ta, dù tự giác hay không tự giác, rút cuộc đều rút những quan niệm hưởng lạc của mình ra từ những quan hệ đạo đức đang làm cơ sở cho quan hệ xã hội của mình

Hai người, một người đàn ông và một người đàn bà họp thành một cặp hoặc thành một gia đình, hình thức đơn giản nhất và đầu tiên của sự hưởng lạc nhằm mục đích hưởng thụ cuộc sống. Hai người đàn ông hoặc hai người đàn bà, với tư cách là như vậy, đều hòan toàn bình đẳng với nhau, khi kết lại thành một đôi thì đó chẳng những không phải là một sự hưởng lạc thuần túy mà thậm chí lại là một sự cường điệu hướng lạc quá đáng. Hai người ngang nhau về giới tính - tòan bộ mục đích sống để hưởng lạc – nếu tạm thời chúng ta tán thành cái trò đồng giới này, thì nhất định ngay từ đầu cái sự hưởng lạc tương lai sẽ không tránh khỏi phải diệt vong, vì hai người đàn ông hay hai hai người đàn bà ở với nhau không bao giiờ đẻ con được. Trong khi đó, về đạo đức và pháp lý thì hai người khác giiới, cụ thể là trong hai người thì A không thể buộc B nhằm hưởng lạc bằng một uy quyền nào được mà chỉ bằng cách đặt B lâm vào một tình trạng không thể không cần đến A. Hai người A và B hay ý chí của hai người này đối với vấn đề hưởng lạc, về mặt hình thức, là hoàn toàn bình đẳng và cả hai đều công nhận như vậy. Nhưng về mặt vật chất lại có một sự bất bình đẳng lớn. A thì quả quyết và cương nghị, B thì do dự và mềm yếu ; A thì tinh khôn, B thì khờ khạo. Phải bao nhiêu lâu thì A mới có thể bắt được B phải tuân theo ý chí của mình một cách thuyết phục nhằm hưởng lạc và sau đó là do thói quen, nhưng bao giờ cũng dưới hình thức tự nguyện ? Dù cho hình thức tự nguyện được tuân thủ, hay bị khinh miệt, thì sự hưởng lạc đã diễn ra và tồn tại mãi cho tới khi A hoặc B hay cả hai không còn cần đến nhau.

Một cách ngụy biện thì con người có tính người có thể chống lại con người có thú tính đến mức nào, con người có tính người ấy có thể sử dụng sự nghi ngờ, mưu chước, những thủ đoạn nghiêm khắc, thậm chí cả thủ đoạn đê tiện hoặc lừa bịp đến mức nào để chống lại con người thú tính mà vẫn không vi phạm một chút nào đến đạo đức hưởng lạc cả; Nhưng bản thân cái sự kiện là con người xuất thân từ loài thú vật, cũng đã quyết định việc con người không bao giờ hoàn toàn thoát ly khỏi những đặc tính vốn có của thú vật, thành thử bao giờ cũng chỉ có thể nói đến việc những đặc tính ấy có nhiều hay ít, đến sự chênh lệch về mức độ thú tính và tính người đối với hưởng lạc mà thôi.

Như vậy, quan niệm về hưởng lạc, dưới hình thức này cũng như dưới hình thức khác, bản thân là một sản phẩm con người, mà muốn hình thành thì cần phải có những điều kiện nhất định, bản thân những điều kiện này lại giả định phải có một quá trình tác động lâu dài lẫn nhau trước đó. Cho nên quan niệm về hưởng lạc là cái gì cũng được, những quyết định không phải là một sự hưởng thụ cao nhất. Và nếu như theo nghĩa này hay nghĩa khác, nó trở thành một điều dĩ nhiên đối với mọi người, thì nó không phải là kết quả của tính người hay thú tính, mà là kết quả của việc những mục đích sống của mỗi người được thực hiện và vẫn còn giữ ý nghĩa của họ cho đến tận cuối đời. Vậy, hưởng lạc là hoàn toàn tự nhiên. Nhưng tại sao quan niệm ấy lại có vẻ tự nhiên đối với người này lại không tự nhiên đối với người khác!

:smiley: Sao em đọc xong mà chả thấy bùn cười gì cả :confused: :confused: