Đôi chút về Offline HN

http://www.fonexim.biz/Linh/image_00006.jpg

Thiết nghĩ buổi offline là 1 sinh hoạt ngoại khoá lành mạnh nhằm tăng thêm sự gắn kết và chia sẻ của anh em Handheld, bên cạnh đó thì nhu cầu ăn nhậu cũng luôn đi cùng. Song nhìn mấy cái này thấy giống “Truongton.com” quá!
Không biết em có cực đoan quá không, nhưng em cảm giác thế này hơi thiếu “Chân, Thiện, Mỹ”, không có gì là Handheld cả!

Có thể quan điểm của em là quan điểm của 1 người yêu sự thanh bình, yêu chó(có thể vì em tuổi chó :)) ) nên có gì không phải mong anh em bỏ qua!

Em chỉ là kẻ “chân ướt chân ráo” trên diễn đàn, còn tham dự buổi offline này toàn anh em có thâm niên trong Handheld, nên mong các anh lượng thứ!

Mình không có ý kiến gì về việc offline cả, mình nghĩ nhậu gì cũng được, cũng không hẳn là thiếu Chân Thiện Mỹ :smiley:

Tuy nhiên, nhìn cái ảnh cũng thấy hãi thật đấy. Đó là lí do tại sao bây giờ mình sợ ăn thịt chó hic hic. Nói các bác đừng giận, mỗi cái chân một màu thế kia thì chẳng còn gì thấy ngon cả hic. Đủ chó Mực, chó Đốm, chó Ta, chó Bẹcgiê nằm trên mâm…

Ối, nhìn mà phát thèm, hôm rồi chỉ nhậu luộc, dồi, hết béng sáo chân, ----> tíêc

khà khà, Phật ở tại tâm chứ. Chân thiện mỹ cái gì hả em Hằng. Có thực mới vực được đạo, không no bụng lấy đâu ra Chân Thiện Mỹ. (p/s : Nhưng mà nhìn mấy cái vó cũng ghê thật, các bác post đĩa dồi đi cho nó …thèm :D)

đấy là còn chưa chụp macro được cái nhúm lông ở cái chân chó em vớ phải đấy ạ
em thì cứ phàm phu tục tử nhưng được sướng cái mồm đã rồi tính chuyện Chân thiện mỹ sau :smiley:

Cái thằng này, ừ mà đúng thật. Chó mà (he he thịt chó mà hát lơ nhẩy. Hôm ấy cứ tiếc mãi).

Anh thì không ghét thịt chó… tháng ăn 1 lần cũng được…
Nhưng anh chỉ thắc mắc trong buổi offline vừa rồi sao không post ảnh người lên mà toàn post ảnh món ăn vậy? Ít ra nhìn ảnh cũng biết để gặp nhau còn chào chứ… :o

mỗi chân 1 kiểu cũng kệ nó chứ, suất chỉ 1 người một chân, biết cái kia nó thế nào đâu mà ghê :smiley:

hơn nữa , chủ đích của các buổi OFFLINE tức là HẠN CHẾ TỐI ĐA VỀ CÔNG NGHỆ…gặp nhau trên Forum, nói suốt về TECH rồi… giờ gặp nhau để chia sẻ cái khác, thịt chó là 1 đam mê đứng sau HANDHELD…(tay chọt nhiều qá nên fải gặm chân ,áp dụng quy tắc ĂN GÌ BỔ NẤY :D)
Tóm lại , thịt chó vẫn là đỉnh cao.

@lengkeng: hôm đó em có chụp 2-3 cái gì đó, trong máy bác bad ý, để bảo bác ý post nốt lên…

Chẳng thấy thi thiện mỹ đâu, toàn thấy chân, nhìn phát thèm.

@Happy_Moon: chẳng ai dám nhận mình là “Chân, Thiện, Mỹ” đâu,
đó là cẳng chó, cẳng gà, lợn, các loại cẳng khác cũng thế thôi, không lẽ những người ăn thịt chó thiếu chân thiện mỹ hơn những người không ăn thịt chó?

còn đây, chân và mỹ

Ha ha… Giờ hết chuyện để nói rồi sao?

Hiệp chú thích cái ảnh đó luôn đi. Hôm đó Hoa Sen cũng chơi 1 cái chân, đúng ko? CN vừa rồi, trời mưa tầm tả, ngồi ở Cát Đằng up ROM cho con O2s, tính rủ các bác đi Thị Nghè nhưng thấy mưa lớn quá nên thôi.

@Happy Moon: hôm nào có dịp ra Hà nội, anh sẽ cố rủ em đi cầy tơ 1 lần nha.

Tất nhiên là chẳng ai dám nhận mình là ''Chân, thiện, mỹ" cả, mà đấy chỉ là 1 điều để mà chúng ta hướng tới thôi ạ. Và em cũng không có ý gì dám suy nghĩ về các anh như thế, em làm sao đã bằng được các anh đâu!

Em chỉ có cảm giác là nhìn mấy cái chân chó đó hơi phản cảm thôi, có thể đấy chỉ là suy nghĩ của riêng em!

chổ nào mà bán buôn kinh thế các bác đưa nguyên cái tô bị mẻ to tướng như vậy cho các bác ăn.
nhà em nuôi nhiều chó và em rẩ là thương tụi nó hehe (trong nhà tụi nó chỉ nghe lời mỗi mình em), nên chưa bao giờ ăn thịt chó. nếu các bác thấy tụi bắt chó đối xử như thế nào với con chó thì em nghĩ các bác cũng kho lòng ăn đựoc. và nếu các bác thấy mắt của chó trước khi bị hành quyết thi các bác cũng không quên được. Lúc nhỏ ông anh sau khi đi lính về có đem theo một con chó và thịt nó để đãi đồng đội. em nhìn nước mắt của nó chảy dàn dụa mà thương, em nghĩ nó cũng có cảm giác cũng có suy nghĩ đó chứ (không biết suy nghĩ sao có lòng trung thành, có những con chó khi chủ chết nó cũng nhịn ăn chết theo chủ), hình ảnh đó theo em từ nhỏ tới giờ nên không ăn thịt chó được. :frowning:
nếuc các bác offline gà nướng hay dê nướng hay heo nướng thì em hưởng ứng 2 tay, chứ chó thì em chịu, hichic.
Nãy giờ hình như em đí lạc đề thì phải. :smiley:
Các bác post hình anh em có mặt hôm đó cho anh em nhận nhau đi chứ!

Những người tôn thờ chữ “Nhẫn” hình như đều không ăn thịt chó! “Nhẫn” gì mà mỗi cám dỗ nhỏ nhoi ấy cũng không “nhịn” được vậy bác? :smiley:

Huy chắc không đi ăn thịt chó nên không biết các người bán thịt chó đấy thôi!

em có đi được 1 lần ở Hàng Than thì phải, nhưng em không ăn thịt chó mà mua xá xíu mang theo ai ăn thì ăn em cứ xá xíu mà chén, hehe.

ĂN THỊT TỨC LÀ ĂN NGƯỜI

(Sưu tầm)

“Thiên bách niên lai oản lý canh,
Oán thâm tự hải hận nan bình.
Dục tri thế thượng đao binh kiếp,
Thả thính đồ môn dạ bán thanh!”

Dịch là:

“Ngàn năm oán hận ngập bát canh,
Oán sâu như biển hận khó tan.
Muốn biết vì sao có chiến tranh,
Hãy nghe lò thịt, lúc nửa đêm!”

Từ xưa đến nay có rất nhiều người hy sinh thân mạng kẻ khác để lợi ích cho chính mình, cam tâm giết hại kẻ khác để bồi dưỡng cho bản thân mình. Thế nên miếng thịt ở trong tô canh chứa chất lòng oán hận thâm sâu như biển cả. Ðời này qua đời khác sát hại lẫn nhau, ăn thịt lẫn nhau. Tất cả chúng sinh đều ham sống, sợ chết, song con người vẫn dùng thủ đoạn áp bức để tàn sát những kẻ yếu kém hơn mình.

Trong tâm thức của những con thú trước khi chết đã kết tinh lòng oán hận rất lớn, chúng chỉ muốn tìm cách báo thù, không có cách gì để thoa dịu ý tưởng cừu hận này được. Các bạn muốn biết trên thế giới, nguồn gốc của chiến tranh từ đâu ra? Thí dụ như chiến tranh Việt Nam hay là hiện tại chiến tranh giữa Á Căn Ðình và Anh Quốc? Ðều là do nghiệp sát quá nặng, quá sâu, cho nên mới dùng phi cơ, đại pháo, thiết hạm, thủy lôi để hủy diệt nhau! Nếu ban đêm mình lắng nghe nơi nhà người đồ tể tiếng kêu la rên xiết của con heo, con bò hay con dê xin cứu mạng, thì mình sẽ biết được nguyên nhân của chiến tranh ở đâu mà ra. Có bài thơ rằng:

“Nhục” tự lý biên lưỡng cá nhân,
Lý biên trác trước ngoại biên nhân.
Chúng sanh hoàn thực chúng sanh nhục,
Tử tế tư lượng nhân thực nhân!"

Dịch là:

"Trong chữ “nhục"gồm có hai người,
Người ở trong dòm người ở ngoài,
Chúng sanh lại ăn thịt chúng sanh,
Suy nghĩ kỹ là người ăn người.”

Tiếng Trung Hoa, chữ “nhục”, nghiã là thịt, gồm có chữ “khẩu” tức là cái miệng mở ra, và hai chữ “nhân” tức là hai người: ở bên trong có một người và ở bên ngoài có một người. Người ở bên ngoài chờ người bên trong. Người ở ngoài muốn đi vô nhưng không vô được, người ở trong muốn chui ra ngoài nhưng ra không nổi là vì người bên ngoài đứng cản, không cho anh ta chạy thoát. Nên chữ “nhục” này chính là một kẻ ăn thịt và một kẻ bị ăn thịt. Kẻ ăn thịt thì ở bên ngoài, và là một con người. Kẻ bị ăn thịt thì ở bên trong và cũng là một con người, nhưng y đã biến thành súc sinh, lại còn bị chận không cho chạy ra, chạy lên cũng không được, chạy xuống cũng không xong, như là bị vây khốn, không chạy thoát được. Tuy là miệng mở khá rộng nhưng vì người bên ngoài đã chận, nên kẻ bên trong không thể chạy khỏi vòng vây.

Vòng vây này có thể là chuồng dê, chuồng heo, hay là chuồng bò, chuồng trâu. Người bị ăn thịt thì ở trong chuồng mà người ăn thịt thì ở bên ngoài chận không cho ra. Vì sao mà chận không cho anh ta ra? Là bởi vì muốn ăn thịt anh ta! Người bị ăn thịt và người ăn thịt có một mối quan hệ: đó chính là sự oán hận không thể nào hòa giải được!

Con người là chúng sinh, miếng thịt mình ăn cũng là chúng sinh. Hễ là động vật, là dê, là trâu, là gà, là ngựa, là chó, là heo v.v… đều là một loại chúng sinh cả. Nếu có kẻ nói rằng những thứ động vật này do trời sinh ra để người ăn, như vậy thì người sinh ra để ai ăn? Bởi vậy trời sinh động vật không nhất định là để cho người ăn, bất quá bởi vì con người ỷ mình trí óc cao minh nên mới ăn thịt động vật. Do đó, sự quan hệ ăn thịt này, nếu nghĩ cho kỹ thì chính là người ăn thịt người! Nếu nói rằng người ăn thịt người, thì thử hỏi xem kẻ bị ăn thịt, (tức là bây giờ đã biến thành dê, thành heo, thành ngựa v.v…) đối với mình có quan hệ như thế nào?

Trong Kinh Lăng Nghiêm có nói rằng: “Con dê trở lại biến làm người.” Con dê mà có thể biến làm người thì tất cả động vật khác cũng có thể biến làm người, cũng như là mình cải đầu hoán diện, thay đổi bộ mặt thôi, mà mình không biết loài thú vật đó là ai. Các vị có biết chăng những thứ động vật dê, trâu, heo, gà,… đó không chừng đều là bà con quyến thuộc, là họ hàng thân thích của mình? Mối quan hệ đó, nói xa xôi như vậy, chớ nói gần hơn, thì chúng nó biết đâu chính là cha mẹ mình kiếp trước, hoặc là cha mẹ mình kiếp này, hay là cha mẹ không biết bao nhiêu kiếp về trước! Nghĩ như vậy, thì nếu ăn thịt cha mẹ, thì thật là bất hiếu. Cho nên nghĩ kỹ thì mới biết rằng ăn thịt động vật chính là người ăn thịt người vậy!

Người mà ăn thịt heo thì con heo có thể sẽ biến thành người. Khi heo thành người, nó lại ăn thịt heo do người kia biến thành. Nhân duyên cứ luân chuyển mãi, hỗ tương ăn thịt lẫn nhau: mình ăn nó, nó ăn mình. Do đó cừu hận càng ngày càng sâu; cừu hận càng sâu thì càng muốn ăn thịt; tánh thích ăn đồ ngon là do oan nghiệp dẫn dắt, làm mình cảm thấy hợp lý khi giết sinh mạng của kẻ khác để bổ trợ cho sinh mạng của chính mình!

Nếu các vị không tin thì tôi kể cho nghe một chuyện có thật như vầy: Vào thời vua Lương Võ Ðế thì Phật Giáo hết sức hưng thạnh. Lúc bấy giờ có một vị tên là Chí Công, là một người đã giác ngộ rồi (Minh Nhãn Thiện Tri Thức). Ngài có thể biết được tiền nhân hậu quả mọi sự. Thời bấy giờ Phật Giáo đi tới chỗ các Thầy chỉ đi tụng niệm cho người đời. Gia đình nào có chuyện vui chuyện buồn gì cũng mời các Thầy tới tụng kinh kiết tường, tụng chú kiết tường. Có lần, một nhà giàu nọ làm đám cưới cho con gái nên mới mời ngài Chí Công tới để tụng kinh cầu phước. Bởi vì Phật Pháp không ra ngoài pháp thế gian, nên Tổ Sư cũng tùy thuận theo phong tục của người đời mà đáp ứng. Vừa đặt chân tới nhà, Ngài liếc nhìn và nói rằng: "Cổ quái! Cổ quái! Cháu lấy bà ngoại, Con gái ăn thịt mẹ, Con trai đập da bố, Heo, dê ngồi nơi ghế, Họ hàng nấu trong nồi, Chúng sanh lại tưng bừng, Ta thấy thật là khổ!

Ngài Chí Công nói: “Thật là ‘cổ quái’!” Chuyện gì mà cổ quái? Ðó là cháu lấy bà ngoại của mình! Bởi vì khi đứa cháu vừa mới sinh thì bà ngoại nó bịnh. Lúc gần chết bà cầm tay thằng cháu này, nói rằng bà sợ không có ai lo lắng cho thằng nhỏ, tương lai ai là người giúp nó để thành gia lập nghiệp? Do vậy, lúc bà ngoại thở hơi cuối cùng thì tay vẫn nắm thằng cháu, quyến luyến không đành. Bà ngoại xuống âm phủ gặp vua Diêm La, mới khóc lóc cầu xin: "Diêm La Vương ơi! Xin Ngài ban cho tôi một việc: ỞƯ thế gian tôi có một đứa cháu nhỏ dại không ai săn sóc, xin Ngài cho tôi về lo cho nó được không? Vua Diêm La từ bi vô cùng, mới đáp lời thỉnh cầu, nói rằng: “Ðược, tốt lắm! Bà về lại trần gian săn sóc thằng nhỏ đi. Bà là bà ngoại của nó, bây giờ bà trở về làm vợ của nó, được chăng?”

Bà đó không thể làm chủ được nghiệp báo của mình cho nên đầu thai lên dương thế làm con gái. Ðứa con gái này lớn lên rồi lấy thằng cháu đó. Thật là cải đầu hoán diện, đổi mặt đổi mày mà thôi, như thử mặc bộ y phục mới không ai nhận biết được cả. Chỉ có Ngài Chí Công biết được chuyện đó, nên nói: “Cổ quái! Cổ quái! Cháu lấy bà ngoại.”

Ngài Chí Công lại thấy đứa con gái nhỏ đang ăn miếng thịt heo nên nói rằng: “Con gái ăn thịt mẹ.” Là vì mẹ đứa con gái này vốn làm đủ thứ ác nghiệp nặng nề nên chết rồi thì hóa kiếp làm heo; nay bị đồ tể giết, bị nấu làm món ăn ngon và bây giờ đứa con gái này ăn thịt mẹ của mình.

Khi Ngài thấy ở nơi sau vườn có đứa con trai đang cao hứng đập cái trống bằng da lừa, Ngài mới nói rằng: “Con trai đập da bố.” Nghĩa là bố của thằng nhỏ này vì tạo nghiệp báo cho nên mới đầu thai làm con lừa, chết rồi bị người ta lột da làm trống; bây giờ đứa nhỏ này chẳng biết cha nó là miếng da làm thành trống, nên chỉ biết vui mừng thì đánh trống mà thôi.

Ngài Chí Công lại đi xuống nơi dãy ghế ngồi, nhìn qua thì thấy những kẻ ngồi đó toàn là trâu, bò, dê,… hồi xưa bị người ta ăn thịt, bây giờ biến thành người, làm bà con thân thuộc với nhau. Những loại thịt ở trong nồi đều là những bà con quyến thuộc của họ, nên ngài Chí Công nói rằng: “Quý vị tới đây tiệc tùng hết sức vui vẻ, hân hoan để chúc mừng ông chủ nhà làm đám cưới cho con. Sự thật, ta thấy thật là khổ! Người nào cũng ở trong luân hồi hỗ tương vay trả quả báo, tàn sát lẫn nhau, ăn thịt lẫn nhau; đó là nỗi khổ khó nói cho hết được.”

Sau khi ngài Chí Công nói xong, có rất nhiều người hiểu, rồi phát tâm ăn chay, niệm Phật, tu hành.

Từ xưa đến nay nếu các vị không ăn thịt kẻ khác thì kẻ khác cũng không ăn thịt các vị. Có người nói: “Thầy nói thế nào đi nữa tôi cũng không tin.” Nếu các vị không tin thì tôi cũng không có cách gì khác, cứ thí nghiệm thử xem sao!

ĂN THỊT THÌ CŨNG GIỐNG
NHƯ LÀ ĂN CHẤT ÐỘC VẬY!

Tất cả thịt của chúng sanh đều có chất độc. Chất độc này không phải một ngày một đêm tích tụ mà thành, cũng không phải mới một đời một kiếp mà có. Chất độc ấy tích lũy trong nhiều kiếp, từ sự hỗ tương tàn sát giữa người với người đã tạo thành một thứ oán độc, mà chẳng thể nào xóa bỏ được.

Khi mình giết súc vật thì cũng tạo ra một thứ oán hận trong tâm chúng; lúc gần chết vì quá khủng khiếp và sợ hãi nên chúng nảy sinh lòng cừu hận muốn báo thù. Bởi vậy từ nơi lòng oán hận phẫn uất ấy phát tiết ra một độc tố thấm suốt da thịt chúng, nên hễ ai ăn thịt chúng thì giống như ăn phải chất độc vậy! Lúc ăn thì không thấy hại, nhưng dần dà sẽ mắc đủ chứng bịnh kỳ quái mà chẳng có thuốc gì cứu nổi.

Thời đại bây giờ thì oán khí đầy trời. Oán khí đó so với đầu đạn nguyên tử thì lợi hại hơn nhiều, bởi vì nó vô hình vô tướng song lại có thể tận diệt toàn thể nhân loại.

Có bài kệ rằng:

“Thiên bách niên lai oản lý canh,
Oán thâm tự hải hận nan bình.
Dục tri thế thượng đao binh kiếp,
Thả thính đồ môn dạ bán thanh!”

Dịch là:

“Ngàn năm oán hận ngập bát canh,
Oán sâu như biển, hận khó tan.
Muốn biết vì sao có chiến tranh,
Hãy nghe lò thịt lúc nửa đêm!”

Trăm ngàn năm nay, miếng thịt trong bát canh chứa đựng sự oán hận sâu như biển, khó mà san bằng được. Nếu các vị muốn biết nguyên nhân của chiến tranh trên thế giới thì hãy lắng nghe tiếng kêu thảm thiết của những con vật nơi nhà kẻ đồ tể vào lúc nửa đêm. Cho nên cổ nhân nói ra bài kệ này là có nhân duyên, có căn cứ. Chúng ta phải thấu triệt đạo lý đó thì mới có thể trị được tật bịnh của chính mình.

a di đà phật
thiện tai thiện tai

cơ mà bần tăng thà bị bệnh còn hơn ko được ăn thịt…nhất là thịt chó :smiley:

Cũng mới là “hình như” thôi, đúng ko bác? Bất quá, trâu tui bỏ cái avatar đó đi thôi chứ khoản kia mặc dù chưa đến mức “ko có ko đc” nhưng lâu lâu cũng thèm … :smiley:

Mình đoán là Thế Anh mới sưu tầm được bài này, và chắc chắn đọc nó vào khoảng 4 giờ chiều ngày chủ nhật 3/7/2005.
Sau khi đọc xong không thấy Thế Anh tham gia offline thịt chó nữa keke
Ta bàn tính vụ Offline lần 4 thôi. Lần 3 này có vẻ mọi người tôn trọng Ducga nên dời vụ thịt chó đến tháng 7, nhưng đến lúc khai cuộc thì chẳng thấy đâu và cũng lặn sủi tăm luôn. Buồn cho các bác chỉ mạnh mồm mạnh chữ.