Chúng ta để lại gì cho con... (chưa dám nói đến cháu) nếu cứ như thế này?

Sự vô tình đôi khi cũng dẫn đến những cái khám phá hay! Trước khi ngủ, mở iPhone đọc VNE để cho mau buồn ngủ, vô tình thấy bài viết hơi dài vô đọc để kéo cơn buồn ngủ… Ai ngờ đọc đến đâu tỉnh đến đó… Em xin trích ở dưới đây:

Đúng là vấn đề nhức nhối nhưng nói ra có khi bị quy chụp là thành phần chống Tàu Khựa, chia rẻ đoàn kết giữa các nước xã hội chủ nghĩa.Vài ba năm nữa nếu không có chính sách đúng đắn thì nền kinh tế của nước ta nói riêng và toàn bộ sinh mệnh của đất nước ta nói chung(bao gồm cả kinh tế, chính trị, xã hội…) sẽ ôm hận dưới gót giày “người anh em”.Là người con của nước Việt lẽ nào lại cam lòng?chỉ hận thân này nhỏ bé…

Cái này chính là cái em lo lắng nhất:

3 - NS từ Trung Quốc chiếm phần lớn tổng NS của Việt Nam. Năm 2001, tỷ trọng NS từ Trung Quốc chiếm là 18,7% NS của cả nước. Tỷ trọng đó bình quân 4 năm 2006 -2009 lên 78%, trong đó năm 2008 thấp nhất là 69,85, năm 2009 cao nhất là 97,1%. Dự kiến năm 2010 là 94,4%. Đây thực sự là oái oăm của ngoại thương nước ta, là trong khi nhập siêu từ Trung Quốc luôn áp đảo thì các thị trường khác như Hoa Kỳ, Anh, Đức, Úc… , ta lại xuất siêu. Nhưng đáng tiếc hơn là ta chỉ NK ở thị trường này kỹ thuật thấp, sao chép, thải loại, không tranh thủ được nguồn hàng từ nhưng nền kỹ nghệ nguồn, hàng đầu thế giới. Những nhà máy xi măng lò đứng, nhà máy đường một thời đua nhau rước về đã và đang còn đó làm chứng nhân.

Đất nước phát triển thì cần nhập (dẫn đến nhập siêu) hàng hóa thiết bị… đáp ứng nhu cầu thì không có gì là lạ. Vấn đề là cái hàng chúng ta nhập là gì…

Thêm bài báo trên SGGT: http://sgtt.com.vn/Kinh-te/Hot-va-Hit/121927/Trung-Quoc-dan-dau-xuat-khau-may-moc-phu-tung-sang-Viet-Nam.html
với biểu đồ cho ta thấy

[FONT=Century Gothic][size=4]Núi liền núi, sông liền sông
Chung một biển Đông, chung tình hữu nghị[/size]
[/FONT]

Một quốc gia xuất khẩu số 1 thế giới với thế mạnh trải đều từ các dây chuyền sản xuất cho tới hàng tiêu dùng như Đức mà chỉ tranh thủ được có 3.3% thì quá tệ.

Có lẽ ở đâu cũng ham rẻ nên TQ mới thắng thế, nhất là trên sân của người anh em/đồng chí không “cầu kỳ” và nhiều duyên nợ như VN thì càng thắng dễ.

Quan điểm của em

Em nghĩ rằng Trung Quốc hiện thời là quốc gia giàu mạnh, có tiềm lực kinh tế hàng đầu thế giới. TQ có thế đứng có thể nói là vững chãi cả về chính trị, kinh tế lẫn an ninh quốc phòng. So với Việt Nam thì hơi khập khiểng (VN không là gì so với vị thế siêu cường của Trung Quốc). Do đó, không thể sòng phẳng trong quan hệ mua bán mậu dịch. Có dấu hiệu cá lớn nuốt cá bé. Tôi có thể áp đặt lên anh, nhưng không có chiều ngược lại. Thử hỏi, Việt Nam mình có đủ tiềm lực để thực hiện các chính sách như TQ không?

“Hàng Trung Quốc vào Việt Nam bằng bất cửa khẩu nào, đường bộ, trên biển, còn hàng Việt Nam qua Trung Quốc bị buộc phải qua một hoặc một số cửa khẩu do phía bên đó chỉ định. Cao su chỉ được qua Móng Cái hoặc Lục Lầm. Thủy hải sản chỉ được qua Móng Cái. Hoa quả tươi chỉ được qua Lào Cai hoặc Lạng Sơn.”

TQ có thể trả đủa với Mỹ khi không hài lòng với các chính sách của Mỹ về các mặt hàng của TQ. Mỹ yêu cầu TQ đánh giá lại đồng Nhân dân tệ, nhưng TQ phớt lờ và vấn đề chưa đâu vào đâu. Rồi các vụ tàu chiến đụng độ với Mỹ. TQ phô trương sức mạnh hải quân. Chỉ các ví dụ nhỏ có thể cho thấy vị thế siêu cường hiện tại của TQ. Nói vậy, để thấy rằng, giữa ta và TQ có khoảng cách khá xa về tiềm lực kinh tế, về vị thế chính trị, về an ninh và quốc phòng.

Tỷ lệ nhập siêu của ta chiếm phần lớn từ TQ là chuyện bình thường. Hàng TQ rẻ, cực rẻ. Ngay cả nước Mỹ và các nước Âu châu cũng chống chọi mệt mỏi với hàng TQ. Nền kinh tế họ mạnh như vậy mà còn đau đầu, chứ huống gì ta. Ngày nay, thử ngẫm xem có bao nhiêu món hàng không dính dáng tới TQ mà bạn gặp hàng ngày. Em cho rằng nó chiếm tới 99% - dính dáng tới yếu tố TQ. Thế giới không hiểu được bằng cách nào và tại sao mà hàng Trung Quốc lại rẻ đến như vậy. Bản chất của kinh tế là lợi nhuận. Nếu đầu vào chi phí giảm thiểu thì lợi nhuận sẽ tăng.

Nền kinh tế Việt Nam, em nghĩ rằng khá phụ thuộc vào Trung Quốc về nguồn nguyên liệu, về các sản phẩm tiêu dùng, xây dựng, vân vân. nói chung là tất tần tật các thứ giá rẻ.

Nếu nước TQ ngừng sản xuất 1 tuần, cả thế giới sẽ náo loạn!

Với vai trò cá nhân, thiết nghĩ chương trình hành động người Việt Nam dùng hàng Việt Nam đáng được quan tâm ở mức nhiều hơn. :slight_smile:

Mình hoàn toàn bác bỏ về đều này, TQ đang ở thế đi lên nhưng so với các nước phát triển khác thì còn xa lắm.

Bác đọc thông tin một chiều về hàng TQ mà ko đọc thông tin ngược lại.

[size=]Hiểu đúng về “Made in China” [/size]
Hàng xuất khẩu “Made in China” không phải 100% được sản xuất ở Trung Quốc. Trên thực tế, thặng dư thương mại của Trung Quốc không lớn như những con số thống kê vẫn được đưa ra.

Từ giày dép, tới hàng điện tử, thiết bị nhà bếp… đã từ lâu, cái mác “Made in China” (“Sản xuất tại Trung Quốc”) đã được gắn khắp nơi nơi. Trong vòng một thập kỷ qua, nhập khẩu hàng năm từ Trung Quốc vào Mỹ đã gia tăng từ mức 81 tỷ USD lên 338 tỷ USD. Dường như mọi thứ hàng hóa có ở Mỹ đều xuất phát từ Trung Quốc.

[size=]Sự thật[/size]

Tuy nhiên, trên thực tế, dùng cụm từ “Made in China” để chỉ hàng hóa nhập khẩu từ Trung Quốc không hẳn là đã chính xác. Trong vòng 20 năm qua, các chuỗi cung cấp đã phát triển rộng khắp phạm vi toàn cầu. Bởi thế, mỗi sản phẩm có thể có một phần sản xuất ở nơi này, phần khác lại được làm ra ở một nơi khác. Hiếm gặp những sản phẩm được sản xuất toàn bộ tại một quốc gia duy nhất. Trung Quốc thường chuyên tập trung vào giai đoạn cuối của quá trình sản xuất, tức là lắp ráp các linh kiện vào nhau trước khi đưa sản phẩm tới tay người tiêu dùng cuối cùng.

Phần nhiều giá trị hàng nhập khẩu vào Mỹ từ Trung Quốc, cũng như từ Mexico, bao gồm những linh kiện và bộ phận sản xuất ở các quốc gia khác, trong đó có cả chính nước Mỹ. Một nghiên cứu mới đây cho thấy, hàm lượng nội địa (phần đóng góp trực tiếp cho tăng trưởng kinh tế trong nước) chỉ chiếm khoảng 45% trong hàng xuất khẩu của Trung Quốc sang Mỹ. Với Mexico, tỷ lệ này là 34%. Phần 55% còn lại trong giá trị hàng Trung Quốc xuất khẩu sang Mỹ được nhập về từ các nước khác như Việt Nam, Mỹ, Nhật Bản… và sau đó trải qua khâu lắp ráp.

Bởi thế, xem ra, cụm từ “Made in China” phải được thay thế bằng “Made in China, Vietnam, the United States…” mới là hợp lý.

Bản chất của các ngành xuất khẩu ở Trung Quốc và Mexico khiến lượng đầu vào nội địa của các ngành này là khá thấp. Trong các năm từ năm 1996 tới nay, hơn 50% giá trị hàng xuất khẩu từ hai quốc gia này là “mậu dịch hàng gia công”, trong đó các doanh nghiệp nhập khẩu linh kiện từ nước ngoài với ưu đãi thuế, tiến hành lắp ráp rồi sau đó xuất khẩu đi. Trong các thống kê chính thức, hàng thành phẩm cập bến thị trường Mỹ, châu Âu và các thị trường khác với toàn bộ giá trị được xem là nhập khẩu từ Trung Quốc…

Ở một số mặt hàng như hàng điện tử tiêu dùng, “mậu dịch hàng gia công” chiếm tới trên 90% kim ngạch xuất khẩu của Trung Quốc và Mexico. Hai quốc gia trên làm gia tăng thêm rất ít giá trị vào các mặt hàng thuộc nhóm này, ở mức chưa đầy 20% đối với các sản phẩm máy tính, thiết bị điện tử, máy nghe nhạc iPod và điện thoại di động. Nhiều linh kiện của các sản phẩm như vậy, và đương nhiên là cả giá trị của chúng, đến từ Nhật Bản, Hàn Quốc, Singapore, Đài Loan và thậm chí cả Mỹ hay EU.
[size=]
“Made Everywhere”[/size]

Vậy có thể suy ra được điều gì từ thực tế này?

Thứ nhất, điều này đồng nghĩa với việc thâm hụt thương mại của Mỹ với Trung Quốc và Mexico không lớn như những gì vẫn thấy. Thêm vào đó, thâm hụt thương mại của Mỹ với các quốc gia sản xuất linh kiện như Nhật Bản có lẽ phải lớn hơn các con số thống kê.

Đúng là kim ngạch nhập khẩu của Mỹ từ châu Á trong vòng 15 năm qua đã giảm nhẹ, trong khi tỷ lệ hàng nhập từ Trung Quốc vào nước này tăng mạnh. Tuy nhiên, không thể suy ra rằng thế giới đã ngừng nhập khẩu sản phẩm của Nhật Bản, Hàn Quốc và các nước khác, mà thực tế là Trung Quốc chỉ “gián tiếp” xuất khẩu những sản phẩm này thông qua việc mua linh kiện từ các nước trên, lắp ráp, rồi xuất khẩu thành phẩm đi khắp thế giới.

Thứ hai, việc hiểu đúng về cụm từ “Made in China” giúp hiểu đúng bản chất của một vấn đề mà từ lâu vẫn bị xem là “huyền bí”.

Từ khi khủng hoảng nổ ra, xuất khẩu của Trung Quốc đã giảm mạnh, nhưng ảnh hưởng đối với tăng trưởng kinh tế của nước này gần như bằng không. Điều gì đang xảy ra? Xét tới tỷ lệ phần giá trị gia tăng nội địa thấp trong hàng xuất khẩu từ Trung Quốc, mức độ phụ thuộc trên thực tế của kinh tế nước này vào xuất khẩu chỉ bằng một nửa so với những gì thể hiện trên các con số thống kê. Tác động tiêu cực từ sự sụt giảm xuất khẩu của Trung Quốc đã được chia sẻ với các nền kinh tế cung cấp linh kiện như Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan, Singapore và Hồng Kông.

Chẳng hạn, với mỗi chiếc iPod mà Mỹ không nhập khẩu, sự sụt giảm kim ngạch xuất khẩu của Trung Quốc được ghi nhận trên thống kê là 150 USD, nhưng thực ra, chỉ có 4 USD trong số này là giá trị gia tăng phát sinh tại Trung Quốc. Nói cách khác, GDP của Trung Quốc chỉ bị giảm 4 USD tính trên 1 chiếc iPod không được xuất đi. Trong khi đó, Nhật Bản lại là nước đóng góp tới 100 USD trong giá trị 150 USD của chiếc iPod.

Điều này cho thấy, Nhật mới là nước chịu sự sụt giảm GDP mạnh hơn khi xuất khẩu của Trung Quốc trên thống kê trượt dốc.

Ở trường hợp của Mexico, tác động của khủng hoảng tới tăng trưởng nặng nề hơn so với Trung Quốc.

Nước này đã gia nhập sâu vào chuỗi cung cấp của khu vực Bắc Mỹ đối với các mặt hàng ô tô, hàng hóa tiêu dùng lâu bền, và hàng điện tử qua việc nhập linh kiện chủ yếu từ Mỹ, Canada và một phần từ châu Á. Phần giá trị gia tăng nội địa của hàng xuất khẩu đi từ Canada thậm chí còn ít hơn hàng xuất đi từ Trung Quốc, đồng nghĩa với việc sự đi xuống của hoạt động xuất khẩu lẽ ra phải có ảnh hưởng ít hơn tới GDP của nước này.

Tuy nhiên, do sự phụ thuộc của kinh tế Mexico và kinh tế Mỹ là rất cao, sự sụt giảm xuất khẩu với khối lượng lớn đã có tác động bất lợi ở mức độ cao tới tăng trưởng kinh tế của Mexico.

Mặc dù mô hình gia công xuất khẩu của Trung Quốc có thể được xem là một “bộ phanh” cho GDP trong thời kỳ suy thoái kinh tế, thế giới vẫn phải có sự nhìn nhận khác hơn về chuyện thâm hụt hay thặng dư thương mại. Với những chuỗi cung cấp toàn cầu thực thụ hiện nay, có lẽ đã tới lúc người ta nên dán lên các loại hàng hóa dòng nhãn “Made Everywhere” (“Sản xuất ở mọi nơi”).
(Theo Foreign Policy)
http://vneconomy.vn/2009061504429777P0C99/hieu-dung-ve-made-in-china.htm

Chỉ sợ sau này “chúng ta là chủ nhưng phải làm đầy tớ cho bọn ngoại quốc ngay tại chính quốc gia mình”.

Một đất nước muốn phát triển cần rất nhiều yếu tố nhưng quan trọng nhất là người lãnh đạo phải có “tầm” và “tâm”. Sai phạm ngày hôm nay con cháu chúng ta sẽ gánh, lịch sử sẽ ghi nhận những chiến công và những con người đã làm cho đất nước ta mất vị thế, tụt hậu, đạo đức xã hội xuống cấp…

cái duy nhất đáng quan tâm ở đây chính là:

**“Chúng ta ko dám hoặc chưa dám đặt ra các hạn ngạch, yêu cầu như Trung Quốc đã làm với chúng ta. Điều đó có thể có nhiều nguyên nhân, mà bản thân chúng ta cũng suy đoán đc phần nào.”

“Còn chúng ta đang sống trong nền kinh tế thị trường, sản phẩm nào được thị trường chấp nhận thì sản phẩm đó sống, thế thôi. Sản phẩm của chúng ta chưa tốt, chưa rẻ, chưa đa dạng thì bị sản phẩm TQ lấn át, cho ra rìa là đúng. Ko nên lăn tăn gì cả.” “Kêu gọi người tiêu dùng dùng hàng VN chỉ níu kéo đc phần nào thôi, chứ ko giải quyết đc triệt để”.**

Còn xa lắm (???). Không dám khẳng định TQ đã vượt Nhật để đứng thứ hai. Nhưng top3 là chắc chắn. Vậy xa là thế nào hả bác? :slight_smile: Đúng là TQ đang đi lên. Nhưng sự đi lên “được” các nước phương Tây theo dõi, sự đi lên có sự “chăm sóc”, nghiên cứu tỉ mỉ, cẩn trọng từ các nước phát triển, sự đi lên cũng đem lại sự quan ngại cho những nước phát triển - thì sự đi lên này phải được nghĩ như thế nào đây? Có phải là sự tiệm cận tới đỉnh? Nếu bác nói “so với các nước phát triển khác thì còn xa lắm” là bác chưa cập nhật được thông tin về TQ hiện giờ. Trung Quốc hiện tại đang là siêu cường về kinh tế, chính trị đó bác ợ. :slight_smile:

Nếu bác nói “Có thể còn lâu mới bằng Mỹ về kinh tế, chính trị” thì em chấp nhận. Còn nếu bác nói còn xa so với các nước phát triển thì em hoàn toàn không đồng ý. :slight_smile:

Mà ở đây bác nói là còn xa lắm nữa cơ! Nên không chuẩn lắm đâu bác. :slight_smile:

Anh em chủ yếu bàn luận trên tinh thần vui vẻ là chính, em có gì nói sai hay chưa hợp lý thì mong nhận được đóng góp trên tinh thần xây dựng. :smiley:

Thân.

Chuẩn đới. Sức mạnh của Tung Của Nả là ko thể phủ nhận. Chỉ 5,10 năm nữa thôi, nó sẽ là số 1 chứ ai nữa. Nếu anh Tung Của có hỏi chúng ta: cậu thấy tôi tài chưa, giỏi hơn cậu chưa? thì chúng ta nên gật đầu lia lịa, đừng ngần ngại làm gì. Nhưng nếu nó nói " Tôi mạnh hơn cậu thì cậu phải cúi đầu,phục tùng trước tôi nhé" thì NEVER:slight_smile:

Nói phải có số liệu chứng minh:

Về Kinh tế:
Về thu nhập bình quân đầu người TQ đứng vị trí 98/180 nước với 3.700USD, Mỹ 46.300USD (số liệu IMF 2009).](List of countries by GDP (nominal) per capita - Wikipedia)
Vậy nếu GDP tăng trường 8% năm thì mất 9 năm thu nhập mới tăng gấp đôi. Vậy thì hãy tính xem sau bao lâu TQ có thu nhập 30.00usd

Hội nghị G8 bao gồm các nước phát triển nhất, ko có Trung Cộng.

Về chính trị:
Trung cộng là chế độ độc đảng ( mà lịch sử đã chứng minh chẳng có nước nào phát triển khi quyền lực chỉ tập trung vào một số ít người mà ko có sự khắc chế).

Các sự kiện đã xảy ra như: 1970- Cách mạng văn hóa, 1990 - Thiên An Môn, 2008 - Tây Tạng, 2009 - Tân Cương đã chứng minh rằng nội bộ TQ bất ổn. Bất ổn chính trong đảng với Cách mạng văn hóa hay với nhân dân( Thiên An Môn)…
Chưa là một nước thống nhất: vấn đề Tây Tạng, Đài Loan.

**Về quân sự: **chỉ kết luận một câu “đông nhưng kô tinh”, vì tôi với bác chỉ là dân thường nên chẳng nắm rõ vấn đề này, chỉ có thể nói TQ đánh những nước ven biên giới, chứ đánh xa thì nó chịu thua rồi.

Nói TQ đứng số 1 thế giới về dân số, số 3 về đất đai, số 1 hàng nhái… thì còn đồng ý.

Sự ổn định về chính trị của Trung Quốc cũng mong manh hơn điều người ta vẫn nghĩ. Quốc gia này phải đối mặt với những vấn đề nội tại khổng lồ: từ việc người già thiếu an sinh xã hội, đến các vấn đề lớn trong hệ thống tài chính và y tế. Các vấn đề này luôn trầm trọng, mà Trung Quốc thì lại có ít các nguồn lực hơn so với điều mọi người nghĩ trước nay để giải quyết chúng!

Ngoài ra là vấn đề môi trường. Do không khí ô nhiễm, thiếu nước cùng các vấn đề ô nhiễm môi trường khác, Trung Quốc cần đầu tư rất nhiều vào môi trường nếu không muốn thảm hoạ xảy ra. Với cách tính mới về GDP, sắp tới những nước như Trung Quốc và Ấn Độ sẽ khó có thể hy sinh nguồn lực nào để giải quyết những vấn đề toàn cầu như vấn đề trái đất đang nóng dần lên.
http://sgtt.com.vn/Quoc-te/85209/Trung-Quoc-khong-lon-nhu-nguoi-ta-van-nghi.html

Lần trước đọc mới thấy sợ tụi Trung Cộng nè, hằng chi chúng xem người như cỏ rác.

Tôi còn nhớ vào đầu những năm 60 của thế kỷ trước, cùng với câu nói “nổi tiếng”: đế quốc Mỹ là con hổ giấy, Chủ tịch Mao Trạch Đông còn có một câu nói mà đến nay tôi không nhớ và chưa tìm được nguyên văn, nhưng đại ý là: dù chiến tranh nguyên tử xảy ra có hy sinh một nửa số dân, nhân dân Trung Quốc cũng không sợ, số còn lại vẫn tiếp tục làm cách mạng. Xin nhớ cho là, một nửa số dân Trung Quốc lúc đó khoảng hơn 300 triệu người. Liệu người Mỹ có dám trả cái giá về sinh mệnh lớn đến như vậy không?

Ban đầu tôi cứ tưởng câu nói “chết một nửa số dân cũng không sợ” là câu nói cường điệu của Chủ tịch Mao, nhưng sau này đọc được những tài liệu do chính người Trung Quốc viết ra tôi mới hiểu, Chủ tịch Mao đã không cường điệu, Điều ông nói là có căn cứ lịch sử và dường như thành “truyền thống” của nước này rồi.

"…Cuối thời Chiến Quốc dân số Trung Quốc có khoảng 20 triệu người, nhưng sau các cuộc chiến tranh nông dân cuối đời Tần chỉ còn lại 6 triệu người - mười phần chết bẩy. Đời Tây Hán dân số lên tới 60 triệu, sau động loạn thời Tam Quốc mãi đến đời Thịnh Đường vẫn chưa khôi phục được số dân bằng đời Tây Hán.

Trong 2000 năm lịch sử số lần chết quá nửa dân số ít nhất cũng xảy ra tới 10 lần." (Nhân Dân nhật báo ngày 16/11/1979, tr 4) VIETNAMNET.VN báo Tuần việt nam tin việt nam nét.com.vn mới nhất

Dân nó đông, nên mạng người nó cũng coi như rác rưởi thôi. Có chết một nửa để làm chết được 1/10 Mỹ thì Mỹ cũng đã chịu thua rồi. :smiley:

Lại xét về sự man rợ, thằng Trung Cộng đứng đầu. Xét về nhân quyền, thằng Trung Cộng cũng đứng đầu nhưng mà từ dưới lên. Cũng từ đơn nguyên đơn đảng mà ra.

Đọc Dàn Hương Hình và mấy truyện rẻ tiền của lão Mạc Ngôn ( ko thèm nói mà nói rõ lắm , nói nhảm nữa ) thì mới thấy thêm về sự dã man chính là 1 nét văn hóa của thằng Trung Hoa . CHỉ hiềm mình nhược tiểu bao ngàn năm bị nó đè đầu cưỡi cổ
Hôm nay lại thấy lên tiếng phản đối bọn vô sỉ đó dám ra lênh cấm đánh bắt cá khu vực quần đảo Hoàng Sa
Lũ khốn !!!

hiz, các bác lại quay sang thù hằn dân tộc rồi. Quay lại chủ đề chính là hàng hóa đi chớ.

Rất hoan nghênh ý kiến phản biện của bb_tanphu!

Tuy nhiên bb_tanphu hơi nhầm ở chổ là Trung Quốc:

Em nghĩ rằng Trung Quốc hiện thời là quốc gia giàu mạnh, có tiềm lực kinh tế hàng đầu thế giới. TQ có thế đứng có thể nói là vững chãi cả về chính trị, kinh tế lẫn an ninh quốc phòng.
. Rất nhiều chuyên gia khẳng định rằng, nếu GDP của Trung Quốc < 7% thì xã hội- chính trị… sẽ xảy ra hỗn loạn.
Maybach phần nào đã đưa ra số liệu để so sánh về GDP, thu nhập trung bình… GDP của TQ đứng top 3 thì đúng, GDP gồm 5 yếu tố: sức mua, tiêu dùng chính phủ, đầu tư, xuất khẩu- nhập khẩu. Khi đi vào phân tích từng yếu tố, bức tranh nội lực của 1 quốc gia sẽ rõ ràng hơn. So sánh GDP phải đi cùng các yếu tố khác nữa (demography), báo chí VN hay dùng con số tỉ lệ mà quên mất con số tuyệt đối hoặc so sánh với quốc gia có cùng chỉ số. Gần đây, 1 số nhà nghiên cứu đưa ra chỉ số phát triển bền vững (sustainability index) để xem xét. Ví dụ cứ tàn phá thiên nhiên, tài nguyên để đạt tốc độ GDP 2 con số, có phải là tốt???

Quay trở lại việc nhập siêu và nhập siêu từ TQ: cá nhân tôi tin là TQ chỉ mạnh về công nghệ sản xuất (economy of scale) bằng chứng là các hãng nổi tiếng đã từng bước chuyển sang gia công (OEM) tại các công ty TQ, nhưng họ vẫn nắm về công nghệ hay pattern. VN còn nghèo và đang phát triển nên tôi vẫn không dám nghĩ là nên sử dụng ngay công nghệ tiên tiến nhất ngoại trừ có 1 chính sách tốt (cụ thể có tầm nhìn xa cỡ trên 50 năm). Sử dụng công nghệ vừa túi tiền nhưng không phải là sử dụng công nghệ rác…

Em thì chỉ mong các bác có tầm nhìn xa và nắm vận mệnh của nước mình đưa ra được những phân tích như các bài báo trên là em mãng nguyện rồi!!!

“Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai”

Tháng 11 năm 2000, khi hội đàm với Tổng bí thư mới đảng cộng sản Việt Nam Nông Đức Mạnh đến thăm, Tổng bí thư Giang Trạch Dân nêu rõ, 16 chữ này là phương châm quan trọng chỉ đạo sự phát triển quan hệ hai nước

* "Ổn định lâu dài" là nhấn mạnh tình hữu nghị Trung Việt là phù hợp lợi ích căn bản của hai đảng, hai nước và nhân dân hai nước, bất kỳ lúc nào, bất kỳ tình hình nào đều phải giữ sự ổn định và phát triển lành mạnh của quan hệ hữu nghị, khiến nhân dân hai nước đời đời hữu nghị với nhau; 
* "Hướng tới tương lai" là phải xuất phát từ hiện nay, nhìn về lâu dài, kế thừa truyền thống, mở ra tương lai tốt đẹp hơn cho quan hệ Trung Việt; 
* "Hữu nghị láng giềng" là yêu cầu hai bên phải làm người láng giềng tốt, người bạn tốt, trước sau xử lý mọi vấn đề trong quan hệ hai nước với tinh thần hữu nghị láng giềng; 
* "Hợp tác toàn diện" là phải không ngừng củng cố, mở rộng và sâu sắc sự giao lưu và hợp tác giữa hai đảng, hai nước trong mọi lĩnh vực, để mưu cầu hạnh phúc cho hai nước và nhân dân hai nước, đồng thời góp phần cho việc giữ gìn và thúc đẩy nền hoà bình, ổn định và phát triển trong khu vực

Và tinh thần 4 tốt “Láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”

Buồn cười thay 4 chữ “hữu nghị láng giềng” khi cướp đất cướp đảo của “anh em”
Sỉ nhục thay 4 chữ “ổn định lâu dài” khi tự đưa ra lệnh cấm tàu thuyền đánh bắt hải sản tại biển Đông, bắt cóc đòi tiền chuộc, gây bất ổn quốc phòng tại khu vực biển.
Nói nhiều thành ra lạc đề và sợ đi xa sẽ bị SM xóa bài nhưng em thì cực lực tẩy chay hàng (thương hiệu) Tàu.

Thôi các bác quy về góc nhìn kinh tế thôi… Tiên trách kỷ mà bác…

Bàn về vị trí đứng hiện tại của Trung Quốc

Em đọc **(http://tuoitre.vn/Tuoi-tre-cuoi-tuan/287630/Trung-Quoc-da-khai-sinh-nen-van-minh-hien-dai.html) này đã lâu lắm rồi. Rất thú vị, và em muốn chia sẻ cùng với các bác. Đừng đọc lướt qua, hãy đọc kỹ từng từ và suy nghĩ về những gì mình đã đọc.

Trong quá khứ:

  •     http://tuoitre.vn/Tuoi-tre-cuoi-tuan/287630/Trung-Quoc-da-khai-sinh-nen-van-minh-hien-dai.html 
    
  •    Lịch sử nước Mỹ chỉ có mấy trăm năm, nhưng lịch sử Trung Quốc đã là 4000 năm. Chúng ta không thể phủ nhận những gì mà Trung Quốc đóng góp cho lịch sử văn minh của nhân loại. Trung Quốc là 1 trong những nền văn minh sớm nhất của nhân loại. Trung Quốc còn có 1 nền tảng triết lý cực kỳ vững chắc, là nền tảng cho sức mạnh xã hội.
    
  •    Các công trình để đời cho tới thời điểm hiện tại, các bác tự tìm ví dụ nhé. Thời điểm đó mà họ đã làm được như thế rồi. Còn hiện tại, TQ vẫn có những công trình mang tầm vóc lịch sử nhân loại. Các bác google dùm em tên các công trình đó rồi đánh giá xem em nói đúng hay sai.
    

** Trong lịch sử hiện đại:**

  •    Nếu không có Trung Quốc, các vấn đề quốc tế hệ trọng – không thể giải quyết được. “Gì thì gì, các anh phải thông qua tôi, các anh phải có ý kiến của tôi”. Các bác thường xuyên theo dõi thời sự sẽ thấy. Các bác có biết ai hậu thuẫn và đứng đằng sau Bắc Triều Tiên, đứng sau bức màn và đạo diễn? Sẵn sàng cương và chơi tay đôi với Hàn Quốc và sau đó là Mỹ? Vấn đề Triều Tiên có được giải quyết ổn thỏa không, câu trả lời là không vì TQ muốn thế. Vấn đề Iran, vấn đề Irag? Có vấn đề nào mà TQ không chỏ mũi của mình vào không, có vấn đề nào hệ trọng ảnh hưởng cục diện chính trị của thế giới mà TQ nhà ta không chen vào không? Đó là sức mạnh chính trị chứ còn gì nữa. Rồi còn chuyện gia tăng ảnh hưởng của mình ở các nước châu Phi, nơi có nguồn nguyên liệu đáp ứng cho nền kinh tế của TQ, làm Mỹ quan ngại. Rồi gia tăng sự ảnh hưởng ở những nơi mà Mỹ đang đánh mất dần sự ảnh hưởng của mình: đó là khu vực Nam Mỹ… Rồi khu vực Đông Nam Á. TQ cũng là nước thứ 3 trên thế giới sau Liên Xô và Mỹ đưa được người vào không gian và có tham vọng chinh phục vũ trụ. TQ phô trương sức mạnh hải quân (ôi thôi, em không chê gì Việt Nam vì em là người Việt, nhưng phải thừa nhận rằng sức mạnh của hải quân TQ là kinh khủng so với VN). Nếu không mạnh, nó có dám “va chạm” với tàu chiến của Mỹ không? Rồi Mỹ lại có những bước theo dõi đặc biệt cảnh giác về anh Trung Quốc nhà mình đe dọa đến an ninh của các nước đồng minh.
    
  •    Còn đây là 1 bất ngờ cho các bác, ở thời hậu chiến tranh lạnh. Hãy đọc nó nếu quan tâm. Để thấy rằng TQ xứng đáng là đối trọng của Mỹ ở hiện tại và tương lai.  http://tuoitre.vn/The-gioi/Ho-so/220970/Nixon-di-tham-Mao.html 
    
  •    Trải qua cuộc khủng hoảng kinh tế, là cơ hội không thể tuyệt vời hơn cho anh Trung Quốc nhà ta thể hiện tầm quan trọng của mình. Các nước phương Tây đã yêu cầu anh Trung Quốc mở rộng hầu bao hơn để cứu nền kinh tế thế giới thoát khỏi khủng hoảng. Trung Quốc đang là nước có dự trữ đồng USD lớn nhất thế giới. Có báo dẫn ra rằng TQ khá nhanh chóng thoát ra khỏi cuộc khủng hoảng, dù thiệt hại cũng không phải là ít. Thực ra, em đánh giá TQ khá khôn và tận dụng tốt tình hình để tăng cường sự ảnh hưởng của mình.
    
  •    Về thể thao, Olympic Bắc Kinh 2008, Trung Quốc đã vượt qua Mỹ để xếp số 1 thế giới. Trung Quốc là cường quốc thể thao. Chừng nào Việt Nam mới đụng vào 1 chiếc huy chương vàng đây?
    

Quan điểm của em vẫn rõ ràng như em post bài lần đầu: Trung Quốc hiện thời là quốc gia giàu mạnh, có tiềm lực kinh tế hàng đầu thế giới. TQ có thế đứng có thể nói là vững chãi cả về chính trị, kinh tế lẫn an ninh quốc phòng. Em có quyền bảo lưu ý kiến của mình, các bác nhỉ? :smiley:

Một ngày nào đó, nếu con em của chúng ta chứng kiến Trung Quốc trở thành số 1 thế giới thì cũng bình thường, không có gì là lạ. Vì Mỹ sẽ thoái trào theo quy luật của lịch sử. Đừng nhìn trong 1 năm, hay 2 năm, hãy nhìn 1 chu kỳ rộng hơn (phải chăng là 100 năm, 200 năm?)

** Từ lập luận trên, trở lại vấn đề Việt Nam, đứng ở góc nhìn kinh tế:**

  •    Chuyện chúng ta nhập siêu từ TQ là chuyện bình thường. Không thể khác được. Chúng ta có phụ thuộc chính trị không? Câu trả lời hãy để sau. Chúng ta có phụ thuộc anh TQ nhà ta về kinh tế không? Có đấy. Mà kinh tế có ảnh hưởng tới chính trị không? Câu trả lời là có. Vậy, hãy trả lời câu hỏi đầu. Chúng ta có bị phụ thuộc chính trị? :D
    
  •    Cả ngàn năm, chúng ta bị Trung Quốc đô hộ cơ mà. Trịnh Công Sơn có câu: “1000 năm đô hộ giặc Tàu, 100 năm đô hộ giặc Tây, 20 năm nội chiến từng ngày” là thế. Chưa bao giờ Trung Quốc bỏ cái tật dòm ngó chúng ta xuyên suốt lịch sử tồn tại của dân tộc, em nghĩ các bác nên nắm rõ ý này. Trung Quốc lúc nào cũng muốn ăn thịt, muốn đè nén ta, muốn đồng hóa dân tộc ta. Vậy cớ gì trong thời điểm hiện tại, TQ lại không có mong muốn đó nhỉ? Có hay chăng là ở hình thức khác mà thôi. :D
    
  •    Vậy ở 1 thời điểm ngắn hạn, chúng ta không thể độc lập trong kinh tế được. Lịch sử dân tộc ta chỉ có đấu tranh và đấu tranh, đánh trả hết anh này lại anh khác. Còn đâu thời gian mà dựng xây đất nước? Chỉ mấy mươi năm mà làm được gì so với người ta mấy trăm năm, mấy nghìn năm hả các bác? 
    

Em không phải đi khen anh Trung Quốc, nhưng nói thế để các bác biết được TQ được lãnh đạo từ những người có bộ óc siêu đẳng, Trung Quốc đang có vị thế siêu cường về kinh tế, chính trị, quốc phòng; rồi tìm ra quyết sách thích hợp để tồn tại dưới “nách” của 1 cường quốc. :smiley:

Làm gì đây, theo em là:

  • Chúng ta phải ý thức được sức mạnh của Trung Quốc để tự lượng sức mình và tìm ra đối sách thích hợp. Không hiểu được đối phương hay hiểu chưa tới, chúng ta sẽ phải trả giá.

-Tôi không phải là thủ tướng, cũng chẳng phải là chủ tịch nước, tôi chỉ là người dân ngu khu đen nên chỉ làm những gì trong khả năng cho phép. Hạn chế xài đồ nhập lậu từ TQ, đừng từ chối hàng TQ chính hãng vì hàng này có thuế đàng hoàng (nhiều bác tẩy chay hàng TQ là không nên – phải tùy nguồn, hàng TQ nhập qua đường chính ngạch là hợp pháp, nhưng xài vừa phải thôi, đừng lạm dụng, nếu trong nước có sản phẩm tương tự thì nên hạn chế hàng từ TQ) và cái quan trọng là người Việt dùng hàng Việt.

  • Nộp thuế đầy đủ cho quốc gia (không phải ai cũng làm được, trốn thuế nữa là khác :D, các bác nào là giám đốc công ty mà lấy hóa đơn tiếp khách, hóa đơn khống về để làm tăng chi phí doanh nghiệp đồng nghĩa với việc làm giảm số tiền thuế phải đóng thì lưu ý ý kiến này của em nhé, hay các bác thành viên của HHVN tương lai làm giám đốc, tổng giám đốc cũng thế nhé - lưu ý, đặc biệt lưu ý). Vì chỉ có nộp thuế, ngân sách chúng ta mới mạnh, và mua một chục tàu ngầm, vài trăm cái chiến hạm, vài nghìn cái máy bay chiến đấu để đòi lại lãnh thổ hợp pháp bị chiếm đóng. Phải thừa nhận tại thời điểm này chúng ta yếu thế hơn TQ, tạm thời coi là (!?) chúng ta cho TQ mượn tạm các đảo, vùng đất mà TQ chiếm đóng. Sau này giàu mạnh, chúng ta sẽ lấy lại. OK?

Hãy đặt niềm tin và kỳ vọng ở các thế hệ tiếp theo của dân tộc Việt. Chúng ta sẽ làm được, nếu đoàn kết trên dưới một lòng.**

Re: Bàn về vị trí đứng hiện tại của Trung Quốc

câu này chuẩn rồi bác, nhìn TQ làm j, VN phải tự lực tự cường thôi…