Câu chuyện về tuyển dụng nhân sự .

TTCN - Nhân sự luôn là vấn đề làm đau đầu các nhà quản lý. Tìm được người tài đã khó, sử dụng được họ còn khó hơn, nhưng để đánh giá thế nào là một người tài lại là việc khó nhất. Xin giới thiệu với các nhà khởi nghiệp trẻ một câu chuyện được đăng trên tạp chí Độc Giả của Trung Quốc số ra gần đây.

Một công ty lớn tuyển mộ nhân sự và số người ứng thí rất đông. Họ đều có bề dày kinh nghiệm và có bằng cấp, học vị đáng kính nể. Cuối cùng qua ba vòng thi tuyển chỉ còn lại 11 người được lọt vào vòng cuối cùng để vô sáu vị trí quan trọng của công ty, và do chính tổng giám đốc và những nhân vật cao cấp trong công ty trực tiếp phỏng vấn.

Thế nhưng khi vị tổng giám đốc nhìn xuống và chợt phát hiện có đến 12 người tham dự. Ông cất tiếng hỏi:

  • Ai trong số các vị đã không lọt qua các vòng tuyển chọn trước đó?

  • Thưa ông, tôi. Một chàng trai ngồi bên phải hàng ghế cuối cùng đứng dậy. Anh ta nói thêm: Thưa ông, tôi bị loại ngay từ vòng đầu tiên nhưng tôi lại tin rằng mình có thể đậu nên vẫn muốn thử sức ở vòng cuối cùng này.

Mọi người trong phòng đều bật cười, kể cả ông già chuyên lo việc trà nước đứng ở phía cửa ra vào. Ông tổng giám đốc vừa ngạc nhiên, vừa tò mò nên hỏi tiếp:

  • Anh đã bị loại từ vòng đầu, vậy hôm nay anh tới đây có nghĩa gì?

Rất tự tin, chàng trai trả lời:

  • Tôi chỉ tốt nghiệp đại học và là một nhân viên bình thường nhưng tôi có 11 năm kinh nghiệm làm việc và đã từng làm cho 18 công ty khác nhau…

Ông tổng giám đốc ngắt lời:

  • Bằng cấp, học lực và chức vụ của anh đều ở mức trung bình. 11 năm kinh nghiệm quả là điều đáng nói nhưng di chuyển đến 18 công ty khác nhau thì đúng là điều chúng tôi rất ngạc nhiên. Tuy nhiên với tư cách là nhà tuyển dụng, chúng tôi không thích điều này.

  • Thưa ông, tôi không hề xin chuyển đổi công ty mà tại vì 18 công ty mà tôi đã từng làm việc đều… phá sản - Chàng thanh niên vẫn trả lời tỉnh bơ.

Lần này thì cả khán phòng cười ồ. Có tiếng bình phẩm từ phía trên: “Cậu ta đúng là người xui xẻo”. Nhưng chàng trai không vì thế mà tức giận. Anh ta nói tiếp:

  • Tôi cho rằng đó mới chính là điểm mạnh của riêng tôi mà không phải ai trong quí vị ở đây đều có được.

Cả phòng lại ồn ào lên. Chính lúc này, ông già phục vụ nước tiến đến bàn chủ tọa và rót nước cho các vị lãnh đạo trong hội đồng giám khảo. Chàng trai tiếp tục:

  • Tôi hiểu rất rõ 18 công ty đó bởi tôi đã từng cùng với những đồng nghiệp của mình chung lưng đấu cật để kéo chúng khỏi bờ vực phá sản. Tuy không thành công, nhưng tôi đã học được rất nhiều từ những sai lầm để dẫn đến thất bại. Đa số chúng ta thường thích tìm hiểu và học hỏi những kinh nghiệm để thành công nhưng khác với quí vị, tôi chắc chắn có nhiều kinh nghiệm hơn người khác ở chỗ biết làm thế nào để tránh sai lầm và thất bại.

Ngừng một chút, chàng trai nói tiếp:

  • Tôi biết chắc những kinh nghiệm để thành công thường có những điểm tương đồng nhưng lý do để dẫn đến thất bại thì luôn luôn khác nhau. Thật sự rất khó biến kinh nghiệm thành công của người khác thành của cải của chính mình, nhưng chúng ta lại rất dễ phạm sai lầm của kẻ khác.

Vừa nói xong, chàng trai đứng dậy và tỏ ý muốn đi ra khỏi phòng. Ông phục vụ già lại chồm lên rót nước cho ông tổng giám đốc. Bất ngờ chàng trai quay đầu lại mỉm cười và nói với ông tổng giám đốc:

  • 11 năm với 18 công ty khác nhau cho phép tôi có sự quan sát và óc phân tích về người và việc. Vì vậy, tôi biết rõ tổng giám đốc và là vị giám khảo thật sự của ngày hôm nay không phải là ông mà chính là ông già lao công, phục vụ nước này.

Cả 11 thí sinh trong phòng đều tròn mắt ngạc nhiên và nhìn về phía người phục vụ già với ánh mắt hoài nghi. Lúc này, ông già lao công mỉm cười hài lòng và nói:

  • Rất giỏi! Anh sẽ là người đầu tiên được nhận vào làm việc tại công ty chúng tôi. Ngoài ra, tôi cũng thật sự muốn biết vì sao màn trình diễn của tôi lại có thể bị thất bại nhanh chóng như vậy.

Câu chuyện này chắc còn nữa chứ bạn…?

[font=‘Times New Roman’]Câu chuyện này chắc còn nữa chứ bạn…?[/font]

[FONT=Tahoma]Ờ mình đọc đến đoạn cuối cũng thấy cụt cái xoạch

xem lại bản gần gốc
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=97455&ChannelID=7

thì cũng y chang vậy? Kết thúc gây tò mò quá[/FONT]

Chẳng hiểu tổng GĐ đóng vai ông già để làm gì. Câu chuyện có vẻ hơi dở hơi, biết đâu công ty này sẽ là công ty thứ 19 để anh ta có thêm… kinh nghiệm.

Hay quá nhỉ, giám đốc đóng giả làm ông già lao công :slight_smile:

Truyện này lấy trong tuyển tập truyện cực ngắn đây mà. tác giả là người TQ, thời điểm là khi TQ mở cửa nền kinh tế từ bao cấp sang thị trường nên còn nhiều mơ mộng. Đọc cho vui chứ thực tế thì khó có thể xảy ra.

Đâu phải cái gì đăng trên “Tuổi Trẻ chấm cơm” cũng có thể dọn lên mâm cho mọi người thưởng thức ?
Đây là dạng mẩu chuyện nằm trong mấy bài học quản lý kinh doanh chung chung mà các vị kinh tế gia Trung Quốc soạn từ hồi nảo hồi nao rồi ấy. Chỉ là một câu chuyện tưởng tượng thôi. Thậm chí tưởng tượng rất tồi. 11 năm ở 18 công ty, tất cả đều phá sản, không biết là anh ta làm ở môi trường kinh doanh của nước nào trên thế giới này không biết. Cách viết này cũng giống như báo Tuổi Trẻ từng đưa tin: một công dân dũng cảm bắt cướp trên đường phố thành phố Hồ Chí Minh, là một anh xe ôm chỉ trong 1 tuần đã bắt được 3 tên cướp giật. Ngợi khen đâu không thấy, lại khiến người ta khiếp đảm khi suy luận: một công nhân 1 tuần bắt được 3 tên cướp, thì trên đường phố xác suất sẽ xảy ra bao nhiêu vụ cướp trong 1 tuần ? Thế thì ai mà dám đến thành phố đó nữa hả trời !

đọc thấy giống phim Hàn Xẻng quá xá ah

Hồi học cấp 1 mà có bài này để đọc thì hay biết mấy nhỉ!

Thực bất tri kỳ vị! Thực bất tri kỳ vị!

chịu
cao siêu quá em chẳng hiểu qué gì cả :smiley:
thôi em dịch thô thế này nhé:

Thực = món ăn
bất = không
tri = lương tri
kỳ = kỳ lạ, không bình thường
vị = mùi vị, khẩu vị

----> món ăn mà (bị nấu bởi người) không có lương tri thì có mùi vị kì quặc :smiley:

[FONT=Tahoma]Lại nhớ câu chuyện dân gian:

Có anh nông dân đi ăn cỗ nhồm nhoàm quá, có anh trí thức ngồi bên ngứa mắt buông câu: “Thực bất tri kỳ vị”. Ha ha thế là anh nông dân chim cú mới mắng lại: “Mày thực bất tri kỳ vị tao thì tao thực bất tri kỳ vị lại mày hê hê”…
(-- cái này copy nguyên xi truyện cười dân gian nhá, ko hiểu nghĩa đâu đấy --)

Không biết Hassler có giống anh ngày xưa ko, đi học với bọn Nga cú quá ko biết làm thế nào thế là phang tiếng Việt chửi nó luôn, nó biết nên nó cứ nhại lại mình hê hê – thế là mình biết vở toàn cho nó tự chửi mình.[/FONT]

Hassler ơi, em mà dịch thế thì hỏng rồi: Lại kiểu “Tên em là Anh Thư”. Anh là “toi” (toa), thư là :“lettre” (lét - nôm na vậy, tiếng Pháp mờ). Thế là “tên em là Toalét ạ”.
Thực bất tri kỳ vị là “ăn miếng ngon mà cũng không biết” hay nói cách khác là “ăn mà không phân biệt nổi mùi vị”.

Cái bác Genesis này hay thật, đó là người ta cố ý tiếu lâm chứ dịch đúng nghĩa thì còn gì hay. Còn có một cách dịch khác nữa kia. Đó là: Thực tức ăn, bất tri tức không biết, kỳ tức nó, vị tức thú vị, nghĩa là “ăn một thứ mà mình không biết nó là cái gì thì mới là thú vị”. Ví dụ bác lẻn đi “ăn lẻ” một mình, bác đâu có biết mình đã ăn được gì mà bà con ai cũng bàn tán xôn xao đấy thôi, rất là thú vị !

yề, ăn mà ko phân biệt được mùi vị thì toi á
chắc là tịt mũi hoặc là bị bệnh đắng miệng ko còn cảm thấy ngon nữa
bị như thế thì buồn thật
buồn chết đi được
buồn dã man luôn ý

Hôm đấy tôi có tham gia vụ phỏng vấn này nhưng bị loại từ vòng…gửi xe nên đứng vịn tay cửa sổ xem 12 chú thương binh chiến đấu tiếp. Tôi biết đoạn kết này mà: Ông làm việc rót nước thì lo mà rót nước đi sao cứ mỏng tai dài đuôi ra nghe tôi nói rồi mắt hấp háy làm gì? Tại sao ông đưa chén nước cho lão tổng giám đốc bù nhìn kia 1 tay mà hắn lại đón lấy chén nước bằng 2 tay?? Có khi nào bố tổng giám đốc làm lao công trong công ty không hả???
Đó kết thúc là thế đó… trời sáng rồi. Dậy thôi!

Quá đúng. Là người lãnh đạo thì sự điềm tĩnh là số 1, trong lúc mọi nguời ồ lên vì câu nói của người thanh niên, kể cả TGĐ thì chỉ có mình ông già rót nước vẫn tiếp tục rót nước. Thế mới lộ tẩy chứ.
Cũng đánh giá cao về người lao công này vì trình độ lãnh đạo thực sự quá giỏi.

đúng roài anh ạ
đi toàn chửi bọn nó bằng tiếng mình
lúc đó thấy “biết” thêm 1 ngoại ngữ khác cũng cần thiết phết :smiley:

[FONT=Tahoma]He he – “điếc ko sợ súng” bác ạ, chẳng nhẽ đấy lại là tư chất lãnh đạo. Tóm lại vẫn không thấy có gợi ý gì. Cả câu chuyện chỉ có khoảng 3 câu nói về đồng chí lao công:

  • Cười nhăn nhở khi chú bé phát biểu
  • Đang nói chuyện thì xông vào rót nước
  • Đến đoạn gay cấn vẫn vô tư rót nước

Chỉ suy được rằng lão này rất chi là tự nhiên như ruồi. Chấm hết[/FONT]

ducva nói có lý đấy. Nếu phải bình luận thật sự về lão lao công thì đó là kiểu cư xử của mấy ông quan chức doanh nghiệp Nhà nước, có thói quen tự nhiên như ruồi trước tập thể, vì cho rằng mình to nhất, và do đó dù đã đóng vai một lão lao công vẫn cứ giữ cái tư thế bề trên, quên mất thân phận giả của mình. Còn nếu chú bé kia đoán sai thì cái công ty nọ cũng sắp phá sản đến nơi rồi. Vì đang họp hành mà có 1 lão lao công tự nhiên đi vào đi ra, không coi ai ra gì, trật tự trên dưới theo đó đảo lộn, còn làm ăn gì được nữa mà không phá sản. Có rót nước thì cũng có thư ký hay nữ tiếp tân, chứ lão lao công đâu có phận sự làm việc đó mà vào phòng họp !