Ăn chơi phải sướng - Chọn mực cho bút

Tất cả chúng ta đều uống rượu, dù ít hay nhiều, và phần lớn trong chúng ta cũng biết rằng các nghi thức như chạm ly không phải tự nhiên mà có.

Con người có 5 giác quan và muốn sử dụng cả 5 giác quan ấy vào việc thưởng thức những sản phẩm mà mình tạo ra - từ vật chất tới tinh thần, trong đó có rượu.

Rượu phải có màu đẹp (thỏa mãn con mắt), mùi thơm (thỏa mãn cái mũi), vị ngon (thỏa mãn cái lưỡi); ly/tách phải đẹp, cầm phải “sướng tay”. Và cuối cùng, để phục vụ nhu cầu của cái tai, người ta nghĩ ra việc chạm ly, tạo ra tiếng leng keng vừa thân ái vừa khiêu khích.

Tất nhiên không phải mọi thứ đều có thể thưởng thức bằng 5 giác quan, nhất là vị giác thường chỉ có thể sử dụng trong chuyện ăn uống, nhưng về cơ bản, con người luôn luôn tìm cách kích thích các giác quan đến mức cao nhất để “sướng”.

Ăn chơi hưởng thụ mà không “sướng” thì dẹp luôn cho đỡ mất thời gian. Điều đó đúng trong mọi thú chơi, kể cả chơi bút. Vấn đề chỉ là chơi thế nào cho “sướng” thật sự.

Bài này sẽ nói về chuyện “sướng” với mực.

Mực là thứ không thể thiếu trong thú chơi bút. Tất nhiên rồi, không có mực thì bút lấy gì mà thể hiện chất lượng. Cây bút cốt ở cái ngòi, mà ngòi tốt hay dở chủ yếu nằm ở nét mực nó tạo ra, thế nên không có mực thì mọi chuyện chấm hết.

Giống như trong mỹ thuật, nét vẽ đẹp phải được tôn vinh bằng màu sắc (xin đừng hiểu nhầm rằng màu sắc tươi tắn mới đẹp vì tông màu trầm buồn có cái đẹp riêng), trong chuyện viết lách nói chung và mỹ tự pháp nói riêng, người ta cũng cố gắng dùng mực để tạo thêm cái hồn cho chữ.

Thế là càng ngày mực càng có nhiều màu sắc và “tính năng” khác nhau. Có loại chảy nhanh, có loại chảy chậm, có loại shading mạnh, có loại shading yếu, có những loại có thể pha trộn dễ dàng để tạo thành màu mới,…

Người viết có thêm lựa chọn để thể hiện mình trong mỗi nét chữ, người đọc thì được mãn nhãn khi nhìn vào trang giấy. Và thông điệp - nói phóng đại một chút - có hồn, có cảm xúc hơn.

Chẳng hạn, khi viết thư tình, toàn lời ngọt ngào lãng mạn thì những màu mực dịu dàng, thường là các màu tím (tượng trưng cho sự thủy chung - nghe có vẻ hơi sến), sẽ cho người ta nhiều cảm xúc hơn là một màu “chói lóa” kiểu như màu da cam hay xanh lá tươi.

Ngược lại, những ghi chép dài dòng, nhàm chán như sổ sách thì chắc chắn nên dùng mực đen sẫm, rõ ràng, mạnh mẽ và ít bay màu.

Một người thích chép thơ lục bát hẳn phải thích những sắc màu trầm lắng, ôn hòa. Nhưng người mê thơ tự do hiện đại nhiều khả năng sẽ muốn dùng màu sắc mạnh khi chép những câu yêu thích vào sổ tay.

Dĩ nhiên việc chọn màu gì, hãng nào không chỉ đơn thuần là vì lý do cảm xúc. Yếu tố kỹ thuật cũng rất, rất quan trọng.

Ở Việt Nam, màu xanh đen Waterman là một trong những màu mực phổ biến nhất. Nhưng những khách hàng khó chịu vì tình trạng bay màu vô tội vạ của loại mực này cũng phổ biến không kém, thậm chí còn hơn.

Mức độ phai màu của mực - đó là một trong những yếu tố được tính đến đầu tiên. Hãy tưởng tượng, bạn làm thơ tặng tình nương (hoặc tình lang), sau ba ngày bạn mới hoàn thành “tác phẩm” và gửi đi trong một phong thư dán tem kiểu truyền thống. Đến khi “đối tượng” mở ra thì những dòng chữ đã chẳng còn rõ là màu gì nữa. Có vẻ không được lãng mạn cho lắm!

(Ngay cả nếu chỉ ký hợp đồng thì bạn cũng khó mà vui được khi chữ ký bị mờ đến mức đem photo để công chứng thì chữ ký gần như không tồn tại)

Một vấn đề nghiêm trọng khác là một số loại mực có khả năng “bám” lên lớp vỏ bằng nhựa trong suốt của những cây bút demonstrator, làm hỏng luôn câybút (nếu thay mực màu khác vào thì trông rất xấu và cũng không thể thấy dòng mực óng ánh bên trong thân bút như trước) - lưu ý rằng demonstrator phần lớn là phiên bản đặc biệt, giá thường đắt hơn nhiều so với phiên bản thường.

Các loại mực kém chất lượng thì chảy quá nhanh, hoặc quá chậm, có khi lắng cặn trong bút, ăn mòn feed,…

Rồi còn có những bệnh ít nghiêm trọng hơn, nhưng không kém về mức độ gây khó chịu, như bleeding hay feather.

Đó là chưa kể đến việc các loại mực rẻ tiền có thể sử dụng hóa chất có khả năng gây hại cho sức khỏe (đặc biệt nguy hại nếu cho trẻ em sử dụng).

Tóm lại, những người chơi bút máy thường sẽ ít nhiều chơi cả mực, và tất nhiên, cũng như bút, mực không nhất thiết phải là loại đắt nhất (nhưng chắc chắn không phải loại rẻ tiền).

Tạm dừng tại đây, bài sau sẽ giới thiệu một vài nhãn hiệu mực có uy tín trên thị trường hiện nay.

Ảnh tham khảo: Độ bay màu của vài loại mực. Lần lượt từ trên xuống: Pelikan Royal Blue, Iroshizuku Tsuki-yo, Edelstein Jade, J. Herbin Vert Empire - ảnh scan khoảng hai tháng sau khi viết. (Nên xem hình lớn tại http://500px.com/photo/13605911 để thấy màu sắc chính xác hơn)
[ATTACH]419671.vB[/ATTACH]

Mờ hàng bác trước, chút sẽ comment bài của bác sau :D. Mình chờ topic này cũng khá lâu rồi đó. Cảm ơn bác Akarivn rất nhiều!

Trong 4 màu này xếp từ rẻ đến đắt (chủ quan, tương đối) Pelikan P4001 Royal Blue, J. Herbin Vert Empire (Empire Green), Pelikan Edelstein Jade (Jade Green) và cuối cùng là Iroshizuku Tsuki-yo (Greenish Deep Blue). Không biết là tại màn hình của mình hay mực bay màu mà màu của J. Herbin lại không thấy sắc xanh nữa bác? Chỉ thấy màu đen?

Tiếp tục sang phần 2 trước giờ nghỉ trưa. Phần này giới thiệu với mọi người một số nhãn hiệu mực thông dụng.

1/ J. Herbin

[ATTACH]419681.vB[/ATTACH]
(Xem ảnh gốc tại: ** http://500px.com/photo/13614659 **)

[ATTACH]419688.vB[/ATTACH]
(Mực J. Herbin trong gói bằng giấy có họa tiết, chỗ hở cuối cùng được “niêm phong” bằng sáp nóng có dấu triện - đã đủ để ngây ngất chưa nào? Ảnh lớn có tại: ** http://500px.com/photo/13616093 **)

Đây là một trong những tên tuổi lâu đời nhất về sản xuất mực và cũng là một trong những hãng có sản phẩm đặc biệt nhất.

J. Herbin không chỉ dựa vào quá khứ hào hùng với việc chế mực riêng cho vua nước Pháp mà còn rất được hâm mộ nhờ hiện nay nhờ các màu mực chủ yếu làm từ cây cỏ - mà hãng này tuyên bố là có thể uống được.

Với gần 30 màu và giá tương đối mềm, giao động từ khoảng $10-$15 mỗi bình 30ml, đây là một nhãn hiệu đáng xem xét, nhất là khi mực của hãng thường ít bị bay màu (trừ những màu vốn đã quá nhạt hoặc quá rực rỡ).

Điểm mạnh:

  • An toàn
  • Rẻ
  • Bền màu
  • Nhiều màu sắc
  • Tên hay

(Mực của J. Herbin đều được đặt tên rất hay, chẳng hạn như có một màu tím được đặt tên là Poussierre de Lune, có nghĩa là Bụi Trăng)

Điểm yếu:

  • Bình đựng không được đẹp lắm (nhưng đóng gói giấy bọc thì như một hộp quà, nhìn mê tơi luôn)
  • Chỉ có loại 30ml
  • Phiên bản đặc biệt hơi đắt
  • Chảy quá nhanh khi dùng với bút chấm mực

Có thể mua tại: Internet

2/ Pelikan

Pelikan nổi tiếng về sản xuất bút máy, nhưng cũng sản xuất mực được nhiều năm.

Hiện nay, Pelikan có hai dòng mực chính cho bút máy là P4001 và Edelstein trong đó Edelstein (nghĩa là đá quý) là dòng cao cấp.

Giá mực Edelstein thường giao động trong khoảng $16-25, mực P4001 bằng khoảng một nửa nhưng chất lượng thua kém khá nhiều.

Điểm tệ nhất của Pelikan là quá ít lựa chọn về màu sắc. P4001 mặc dù mang tiếng là có dăm bảy màu nhưng thực tế chỉ có 2 màu phổ biến nhất là Royal Blue và Violet, trong đó màu xanh bay màu rất nhanh, màu tím ngược lại, có thể coi là “ngon, bổ, rẻ”. Màu đen P4001 ít phổ biến hơn nhưng cũng có mặt ở Việt Nam và cho thấy chất lượng rất tốt, màu cực kỳ đậm và bền.

Mực Edelstein khó tìm hơn dù cũng có, màu bền hơn và shading tốt hơn. Có thể đánh giá tóm tắt Edelstein như sau:

Điểm mạnh:

  • Màu sắc đẹp, shading khá tốt
  • Bền màu
  • Bình khá đẹp, chữ in thẳng lên thủy tinh

Điểm yếu:

  • Giá không thực sự hấp dẫn
  • Quá ít lựa chọn màu sắc
  • Bình mực hơi nhẹ

Mua tại: Pelux Việt Nam và một số đại lý

**3/ Iro-shizuku **(Giọt màu / Iro = màu, shizuku = giọt [nước/sương])

Đây là thương hiệu mực cao cấp của Pilot/Namiki và có thể coi là niềm tự hào của mực Nhật Bản. Với 3 màu vừa được bổ sung, Iro-shizuku không kém J. Herbin chút nào về số màu cho khách hàng lựa chọn.

Đây cũng là một trong những loại mực chảy tốt nhất trên thị trường hiện nay. Mực rất ít phai màu, hầu như không bị các bệnh như feather hay bleading, shading vào loại tuyệt hảo,…

Bình đựng không có chữ in thẳng lên thủy tinh mà dán nhãn giấy cao cấp, rất nặng (cầm trĩu tay), có thể thay một chiếc chặn giấy, đường nét đơn giản nhưng tinh tế, ít nhiều gợi ra hình ảnh một chiếc bao kiếm, khiến người ta tò mò muốn biết cái bên trong.

Rất tiếc là giá của nó thì không mềm chút nào. Giá bán lẻ tại cửa hàng thường là $45-50 mỗi bình 50ml. Giá trên mạng có thể xuống dưới $30 nhưng vẫn là rất cao so với các nhãn hiệu khác.

Điểm mạnh:

  • Rất nhiều lựa chọn
  • Màu đẹp
  • Rất ít phai, ít “bệnh”
  • Tên hay, gắn với thiên nhiên (Đêm Trăng, Nho Dại, Rừng Tre, Mưa Bụi,…)
  • Bình đựng gần như không đối thủ

Điểm yếu:

  • Quá đắt
  • Khó mua

Mua tại: Internet / các cửa hàng miễn thuế trong một vài sân bay quốc tế trong khu vực
**
4/ Waterman / Paker
**
Hai nhãn hiệu này nổi tiếng ở Việt Nam về bút, và cũng chỉ nổi tiếng vì sự thiếu hiểu biết của người Việt là chính.

Cả hai hãng đều có một số sản phẩm mực nhưng vì không chuyên về mực và cũng không đầu tư mạnh nên chất lượng cũng ở mức khiêm tốn (và vì vậy tạm thời được gộp chung).

Vấn đề quan trọng nhất của mực Waterman và Paker là họ có vẻ chỉ nhắm đến những đối tượng rất dễ dãi trong việc chọn mực nên không đưa ra nhiều lựa chọn về màu sắc, màu cũng không có gì xuất sắc và các màu xanh bị phai rất mạnh (có lẽ mạnh nhất là màu Blue Black của Waterman).

Điểm mạnh:

  • Giá rẻ
  • Dễ mua

Điểm yếu:

  • Chất lượng trung bình
  • Một vài màu mực phai quá nhanh và quá mạnh

Mua tại: rất nhiều cửa hàng ở các thành phố lớn

5/ Platinum

Thêm một hãng bút từ xứ Phù Tang.

Platinum không nổi tiếng về mực theo cách của Iro-shizuku hay J. Herbin nhưng họ có một sản phẩm cực kỳ đáng quan tâm là bộ mực Free Mix (trộn tự do) với một số màu cơ bản. Giá cũng khá hợp lý, khoảng $20 cho bộ cơ bản này.

Bên cạnh đó họ cũng cung cấp một số dụng cụ phụ trợ cho việc pha mực.

Điều đáng tiếc là có lẽ còn lâu mực của Platinum mới nổi tiếng như bút của họ (thực ra cũng không tiếng tăm lắm bên ngoài nước Nhật) và họ - không biết vì lý do gì - không chọn cho mực của mình những cái tên hay (trong khi bút thì có vài sản phẩm rất “yêu nước” như hai chiếc demonstrator mới là Motosu và Shoji, được đặt tên theo hai trong số năm hồ nước xung quanh núi Phú Sĩ).

Điểm mạnh:

  • Khả năng pha trộn tự do
  • Khá nhiều màu sắc
  • Dụng cụ hỗ trợ

Điểm yếu:

  • Khó mua

Có thể mua tại: Internet

6/ Diamine

Một hãng mực hoành tráng về số màu sắc đóng tại thành phố cảng Liverpool. Nói về số lựa chọn màu mực thì Diamine gần như “ngửa mặt than trời, hận đời vô đối”. Tuy nhiên, đó cũng là một vấn đề: người mua không biết nên chọn màu nào trong số… 95 màu mà hãng này cung cấp (nhiều khả năng sẽ sớm tăng lên thành 3 chữ số).

Về màu sắc, đôi khi mực Diamine có vẻ giống màu vẽ hơn là mực bút máy nhưng nhìn chung được đánh giá khá cao, ít nhất là về màu của mực.

Một điểm mạnh nữa của Diamine là giá cả. Mỗi bình 80ml (gấp rưỡi Iro-shizuku) giá trong khoảng $12-$15. Có vẻ như một món hời đây !

Điểm mạnh:

  • Rất nhiều lựa chọn màu
  • Màu đẹp
  • Giá phải chăng

Điểm yếu:

  • Shading vừa phải (tùy màu và tùy sở thích của mỗi người)
  • Quá nhiều màu
  • Khó mua

Có thể mua tại: Internet

7/ Private reserve

Cũng là một thương hiệu được nhiều người ưa thích với 38 màu mực khác nhau và 3 màu “khô nhanh”.

Giá mực Private Reserve không cao, Melpens niêm yết $13 mỗi bình 50ml, như vậy là gần tương đương J. Herbin.

Một trong những hạn chế chính là bình mực của hãng này có vẻ khá đơn sơ trong khi màu sắc không thực sự nổi bật so với các đối thủ. Hãng cũng cung cấp các dụng cụ pha trộn cho người thích thử nghiệm.

Điểm mạnh:

  • Nhiều lựa chọn
  • Mực khô nhanh
  • Giá vừa phải
  • Có dụng cụ pha mực

Điểm yếu:

  • Không thực sự nổi bật về mặt nào
  • Khó mua

Mua tại: Internet

**8/ Noddler **

Một trong những hãng sản xuất mực đáng chú ý hiện nay, nổi tiếng với mực siêu bền, thậm chí là “chống đạn” (bulletproof), thực dụng đúng kiểu Mỹ.

Giá là một điểm mạnh khác của thương hiệu này, khoảng $12 cho mỗi bình 3oz (~ 90ml).

Điểm mạnh:

  • Rất bền màu
  • Giá rẻ
  • Bình mực lớn

Điểm yếu:

  • Màu sắc không có gì đặc biệt
  • Khó mua

Mua tại: Internet
**
9/ Lựa chọn cá nhân:**

J. Herbin và Iro-shizuku là hai nhãn hiệu mà cá nhân em thích nhất.

Iro-shizuku có thể dùng tốt trên các loại bút chấm mực trong khi bình đựng thì không có gì để chê. Mặc dù hơi đắt nhưng màu sắc của dòng mực này có thể làm bất kỳ ai hài lòng và rất phù hợp để bơm vào những cây bút demonstrator đắt tiền.

J. Herbin mạnh về một số màu trầm lắng, lãng mạn, giá mềm hơn và có bút lông ngỗng cũng như sáp để niêm phong thư rất tuyệt vời. Họ cũng có nhiều loại ngòi dùng cho mỹ tự pháp và thỉnh thoảng tung ra các loại mực đặc biệt (limited version).

Pelikan / Edelstein cũng là một lựa chọn tương đáng cân nhắc, nhất là ở Việt Nam. Màu tím Violet của dòng P4001 là một trong những sản phẩm có lẽ là “ngon, bổ, rẻ” nhất trên thị trường hiện nay.

Xin lỗi bác, em quên không chú thích là em nhúng ảnh từ 500px vào. Các phần mềm web hiện nay hỗ trợ việc resize không tốt và do đó là sai lệch màu sắc của ảnh. Để xem được màu chuẩn, bác vào link mà em mới bổ sung ngay trên ảnh. Từ lần sau em sẽ lưu ý đưa kèm link full-size mỗi khi post ảnh.

Hôm nay, bạn Akarivn viết bài về mực quá hay, đúng là “chơi” viết thì sau khi tìm hiểu và sắm viết máy thì bắt đầu tìm hiểu và cảm nhận về mực, mình thì nghĩ mực của viết máy cũng giống như máu dành cho con người, nếu thiếu mực tốt thì cho dù cây viết có đẳng cấp đến đâu cũng vô dụng…:)!
Mình định mua và dùng thử mực Pelikan Royal Blue nhưng nhìn độ phai màu trên hình Akarivn đưa lên thấy nản quá…;)! Hôm trước, mình nhờ Akarivn xem thử có mực Pelikan tại Hà Nội không mua giùm mình với, mình phải chuyển sang màu đen thay cho Royal blue thôi…:)!

Thực ra file scan nó sáng hơn bản viết tay một chút nên trông hơi mờ hơn, bên ngoài thì mực đó dễ đọc hơn một chút bác ạ. Nhưng cũng thua rất xa so với các loại bền màu bên dưới. Màu Violet khá hơn hẳn về khoản giữ màu.

Hôm trước mưa gió nên em ngồi ngay cạnh (cách độ 500m) cái Grand Plazar rồi mà cuối cùng không kịp vào hỏi. Hôm khác tiện em sẽ đi hỏi kỹ cho bác (có khi em sẽ liên hệ Pelux qua điện thoại cho tiện).

Màu Royal Blue thì bác không phải lo vì em đang định chuyển cây Lamy Vista sang màu Bụi Trăng. Khi đó bình mực xanh sẽ bỏ không vì em giờ chủ yếu viết thư bằng màu Violet nếu dùng bút lông ngỗng hoặc màu Đêm Trăng khi dùng Heritage 92. Nếu bác không ngại thì em sẽ chuyển bình mực đó cho bác nghịch chơi (không dám dùng từ “tặng” vì mực đã dùng rồi).

Màu đen Pelikan bác đã thấy trên file scan chưa ấy nhỉ ? Nếu chưa thì đợi em up ảnh mẫu lên đã rồi hãng quyết. Không có mua về lại bỏ thì cũng hơi phí.
**

*** Tin mới nhận *****

Em vừa phone cho bên Pelux và kết quả là hết sạch Edelstein, hết sạch màu đen P4001, chỉ còn Royal Blue, Violet và màu xanh lá cây em quên tên.

Em cũng hỏi giá một số bút Pelikan cùng với ngòi, nhưng thấy có vẻ không được hợp lý cho lắm, ngòi thì được nói là đã đặt hàng nhưng chưa về và họ chỉ còn duy nhất một chú M200 demonstrator thôi.

Bác nào ở Hà Nội thì lại chịu khó lóc cóc lên Lê Văn Hưu (số 16) xem tận mắt vậy.

Mình thắc mắc là sao mà nó phai màu kinh thế? Mình chưa gặp trường hợp này bao giờ bác à? Các bác trên này cũng chê Parker và Waterman phai màu mà mình có thấy nó phai nhiều đâu nhỉ? Kỳ này có Royal Blue trong tay mình sẽ tìm hiểu xem ntn :). Mình chỉ thấy là mực Parker và waterman chịu nước kém (waterproof?), tệ hơn cả pilot Thái hehe.

Có thể giấy và ngòi bút cũng góp phần vào nữa bác ạ - không tính ánh sáng với bụi bặm và hơi ẩm vì mọi người chắc ngồi phòng điều hòa nhiều, không đem sổ ra phơi nắng bao giờ.

Bài viết về mức rất hay bác Akari ạ, đúng là phải cùng chơi với nhau thì mới học thêm được nhiều điều, người chia sẻ cũng cảm thấy hứng khởi hơn, rất cảm ơn bác về bài viết này :slight_smile:
Em chỉ có thắc mắc là mực royal blue của bác có vẻ màu hơi ngả tím thì phải, màu royal blue của em vẫn xanh lè, tuy nhiên e cũng mới viết được 1 tháng, chờ sang 2 tháng xem độ bay của nó thế nào :slight_smile:
Em xin chia sẻ một chút dựa trên kinh nghiệm của mình thôi, nói chung để chọn một màu mực có thể nói là vừa dễ vừa khó, nếu ta tạm thời bỏ qua những chi tiết kỹ thuật, thì nhiều khi chọn và gắn bó với một màu nào đó cũng là do ý thích cá nhân nữa, có những màu loang loãng nhạt nhạt cá nhân em lại thích kiểu như Pelikan Blue Black, vì vẽ kiến trúc bọn em cho thế mới là màu đẹp, hoặc tỉ như màu Pelikan Violet đúng là đẹp và tươi thật nhưng e cũng chỉ viết thiệp được thôi chứ nhìn vào cái trang giấy toàn màu tím chắc hoa mắt mà chết, câu chuyện này cũng tương tự như Waterman South Sea Blue, ký thì rất là yêu, đến lúc viết cả trang giấy xong mới thấy mắt rung rung, sợ quá nên e phải chuyển sang mực khác
Trong các màu em sử dụng thì tuy Waterman thấy bị chê là bay màu nhưng cá nhân sử dụng Waterman Black và South Sea Blue thì thấy hầu như màu không bị bay mấy,ngoài ra còn có Parker Quink Blue Black
Những màu bay mạnh em đã dụng thì có Faber Castell Blue bay gần như hết chỉ sau vài tiếng, Lamy blue bay gần hết sau 1 ngày
Trong số những màu bác Akari post thì em ấn tượng nhất với Edelstein Jade, đúng sắc trầm và lạnh mà em thích :slight_smile: có lẽ đây sẽ là mục tiêu gần nhất sau Rohrer & Klinger Golden Green
Nếu sắp tới thuận lợi thì sẽ cố gắng đặt mua mấy lọ về xem sao, chắc chắn kèm theo đó sẽ có 1 vài lọ J.Herbin ao ước bấy lâu nữa

Bác Akarivn cho mình hỏi là khi bác mua J.Herbin, họ giao hàng là gồm giấy gói (như hình của bác), hộp giấy và lọ mực hả bác? Màu J. Herbin Perle Noire (Pearl Black) hơi có sắc nâu đúng không bác? Bác thử viết vài dòng màu Bụi Trăng cho anh em thưởng thức với.

@6600: bác có lọ mực màu xanh đen của hãng nào tốt không, để lại cho em một lọ, em dùng để viết hàng ngày với cây Studio bác mua hộ đới. Dùng Catridge tốn kém quá, em xài hết 4 chiếc rồi, định mua một lọ WMan nhưng thấy mọi người bảo bay màu nên vẫn phân vân. Thanks bác!

Bài viết về mực của bạn Akarivn hay và chi tiết thật…:)!
Công việc của mình rất ít dùng viết mà chủ yếu gõ bàn phím thôi nên bơm một ống mực vào cây viết sử dụng cả tuần chưa hết. Chính vì vậy, mình rất ngại mua 1 hũ mực vì không biết sử dụng đến bao giờ mới hết, nếu anh em yêu viết máy ở gần nhau thì trao đổi mực để viết và cảm nhận thì tuyệt quá.
Mình thích mực màu xanh vì chủ yếu vừa viết vừa ký luôn cho thuận tiện, màu xanh nhìn cũng dễ chịu và đa dụng nhưng đối với viết thư tình thì tông màu trầm như màu tím là tuyệt nhất (mình thì không có cơ hội viết thư tình nữa rồi…;))!
Phù hợp với mình nhất có lẽ là mực Diamine, do quá nhiều màu nên ưu điểm cũng như nhược điểm là khó chọn màu, giá mực cũng ok và do mình chủ yếu viết trên giấy thông thường nên mực đắt tiền cũng không phát huy hết ưu điểm.

Ảnh cho các bác tham khảo màu mực J. Herbin đây.
[ATTACH]419729.vB[/ATTACH]
Ảnh to, màu chuẩn ở đây: http://500px.com/photo/13684467

@Puzzo:

Gói như trong hình là gói bên ngoài hộp giấy. Phải xé gói bọc, mở hộp giấy thì mới lấy được lọ mực ra bác ạ. Mực này em nhờ bạn cầm từ Pháp về hồi năm ngoái. Em không chắc là các nơi như Melpens sẽ có dịch vụ tốt đến vậy đâu.

Màu Bụi Trăng em sẽ test sau vì mực Herbin chảy nhanh, viết bằng bút chấm mực không được đẹp, nhất là khi màu nó vốn đã trầm rồi.

@Saubeo:

Cảm ơn bác. Nói chung tùy sở thích mà mình chọn mực thôi, không có một tiêu chuẩn rõ ràng nào cả. Vấn đề mực bay màu ít hay nhiều thì đôi khi phụ thuộc rất lớn vào môi trường nữa, sáng quá, ẩm quá thì mực cũng dễ mất màu hơn.

Hiện tại thì Edelstein coi bộ khó mua trực tiếp rồi, chắc bác sẽ phải đặt qua mạng thôi. Herbin thì rất nhiều màu đẹp nên bác cứ từ từ thưởng thức.

@Truc Dao:

Bác hoàn toàn có thể viết cho vợ con cơ mà. Đến ngày lễ, ngày tết, ai chẳng thích nhận được thư với thiệp mừng.

Việc lập hội viết thư gửi nhau thì em đã làm rồi, chỉ có điều là với bạn bè riêng chứ chưa có liên quan gì tới diễn đàn này cả. Nếu bác có hứng thú thì có thể kêu gọi mọi người.

Quay lại chuyện mực, em nghĩ Diamine là một lựa chọn rất tốt, không phải lăn tăn gì nhiều. Chơi hơn một chút thì chọn J. Herbin. Cá nhân em mê Iroshizuku một phần do em yêu nước Nhật và văn hóa Nhật Bản, thứ mực đó cho em nhiều cảm xúc các nhãn hiệu khác không có.

Về giấy thì cũng không cầu kỳ lắm đâu. Viết thư thì có thể mua mấy loại giấy có vân hoặc giấy vẽ cũng được. Cả tháng viết đôi ba lá thư thì tốn kém không bao nhiêu.

@Aly_thanh:

Bác viết thế thì cũng nhiều đấy chứ. Bác thử chuyển sang mấy màu xanh biển của Parker xem sao, nó đỡ bay màu hơn đấy, South Sea Blue chẳng hạn (hy vọng em nhớ đúng tên).

Nếu không nữa thì lại đợi có Edelstein rồi khuân về vài lọ xanh biển. Giá hơi cao một chút nhưng viết thích lắm.

Mình nghĩ anh em yêu bút máy nên viết thư tay để trao đổi những thứ mình đang có, như vậy anh em sẽ lĩnh hội được các loại mực trên giấy thực, các loại ngòi viết của các hãng mà anh em đang sở hữu. Từ đó, anh em sẽ tìm ra được loại ngòi viết, hãng viết, mực phù hợp với mình và tiến hành mua.
Việc này chắc là phải nhờ bác Akarivn, saube, puzzo,… chịu khó viết vài dòng cho mình nha. Cuối tuần này mình sẽ viết thư tay cho các bạn, mình sẽ pm địa chỉ của mình và mong các bạn hồi âm để việc trao đổi thư được tiến hành trong cuối tuần này luôn nha.
Mình muốn được thấy các loại mực Pelikan Royal Blue, Iroshizuku Tsuki-yo, Edelstein Jade, J. Herbin Vert Empire của Akarivn, các loại mực của bạn Saube, mực Waterman Florida của puzzo trên giấy thực, vì khi scan hoặc chụp hình lại xem trên màn máy tính sẽ không phản ánh đúng màu mực thực tế.
Mình rất mong anh em yêu bút máy giúp đỡ và hỗ trợ lẫn nhau để việc “chơi” bút tại Việt Nam ngày càng phát triển và nhân rộng…:)!

Việc trao đổi thư từ thì em rất ủng hộ. Nhân tiện sưu tầm tem luôn nhỉ các bác :smiley: !

Nhân tiện, em đang nghe ngóng tình hình để mua theme mới nâng cấp blog, định sẽ để thêm chỗ hoặc làm một cái subdomain cho bút và mực. Không biết có bác nào muốn chia sẻ rì-viu lên đó với em không. Nếu không có gì thay đổi thì sẽ có một số tính năng kiểu như đăng nhập thẳng bằng Facebook, nút like và comment link với Facebook. Đại khái vậy.

Cảm ơn bác rất nhiều! anh em được mở rộng tầm mắt! nhưng nếu được bác có thể viết ngòi to hơn tí được không bác:)? Có thể do mình mắt kém nên cứ phải căng mắt ra nhìn màu mực của bác. Mình vẫn chưa “cảm” hết màu mực của bác :frowning:

Sợ bác nhìn chữ và đọc thư của mình mà buồn nôn thôi :D. Rất lâu rồi mình không viết thư rồi :smiley: Giờ còn không nhớ gửi thư thường ntn nữa :). Tính tới thời điểm này chắc mình viết được 3 - 4 lá thư là cùng. Gần đây nhất là viết thư cảm ơn vợ :smiley: nhưng ko gửi qua bưu điện mà trao tận tay :slight_smile:

Mình cũng hơn 10 năm rồi không viết và gửi thư, còn nhớ lúc mới đi học đại học hay viết thư gửi về nhà vì điện thoại di động lúc đó rất hiếm, bây giờ tập tành viết thư và tiện thể tìm hiểu xem ngành Bưu chính đã phát triển đến đâu rồi. Mình sẽ test thử lá thư đi hết chiều dài nước Việt Nam trong bao lâu…:)!
Chính vì khó có thể “cảm” được mực khi scan và hiển thị trên máy tính nên bạn puzzo chịu khó viết thư tay cho bạn Akarivn đi…:)! Chữ đẹp hay xấu không quan trọng, chỉ cần viết rõ ràng là được…;)! Mình cũng lọ mọ tập viết, vợ hay nói già rồi mà còn tập viết gì nữa, đúng là tuổi đã chớm già nhưng đam mê vẫn chưa già…:)!

Em nghĩ cứ tập qua tập lại hồi lâu thì cũng tiến bộ thôi các bác ạ. Với cả chỉ có mấy anh em đọc với nhau chứ có ai xem đâu mà lo xấu hổ :D.

có khi lập hội viết thư tay :smiley: