Âm nhạc: ?!

Căn bản mà nói, có thể chia âm nhạc làm hai loại:

  1. Âm nhạc “Cổ Điển”, là thứ âm nhạc do các nhạc sỹ người Đức
    đã chết sáng tác, và nay được những nhạc công mặc đồng phục ximốc-
    kinh trình tấu.
  2. Âm nhạc “Thông Thường”, là thứ âm nhạc mà nhạc sỹ có thể
    là bất kỳ ai và nhạc công cũng có thể là bất kỳ ai. Trên sóng phát
    thanh hiện nay, chúng ta chủ yếu nghe thể loại này.
    Nếu quý vị muốn kiếm nhiều tiền, quý vị nên đi vào thể loại
    “thông thường”. Ngày nay nhạc cổ điển phổ biến trong khoảng 300
    người - đó là những nhạc công chơi nhạc cổ điển trên ti-vi. Một bản
    nhạc cổ điển dường như có thể kéo dài hàng ngày trời, do đó cần phải
    có ban nhạc đông như vậy mới có thể thực hiện trình tấu được.
    Những học giả âm nhạc phân chia nhạc cụ thành năm loại:
  • Nhạc Cụ Cần Thổi Vào Và Thỉnh Thoảng Phải Vẩy Nước Bọt
    Đi (còi, kèn tuba, trompet, cormorant, tribune)
  • Nhạc Cụ Cần Phải Đánh (trống, kẻng, rhomboid, homophone)
  • Nhạc Cụ Dễ Giấu Kín (sáo)
  • Nhạc Cụ Nội Thất (piano)
  • Nhạc Cụ Có Lúc Có Giá Trị Lớn (violon)
    Những chiếc violon cực đắt do Antonius Stradivarius chế tạo.
    Chúng rất đắt vì được làm vô cùng tinh tế và khéo léo. Khi dùng cằm
    ấn vào đúng cách, một ngăn bí mật trong đàn sẽ lộ ra chứa đầy
    heroin tinh khiết.
    Nhạc Rock 'n Roll ra đời từ nhạc Blue - một thể loại do những
    người nô lệ sáng tác. Chúng mang tên Blue vì chúng rất buồn. Cũng
    dễ hiểu thôi, làm nô lệ tất nhiên là đau khổ rồi. Lời ca một bản Blue
    điển hình như thế này:
    Vợ tôi quay gót mãi lìa xa
    Lũ trẻ đơn côi cũng bỏ nhà
    Thuốc thiếu bệnh xưa thêm trầm trọng
    Khất thuế nên nay lại hầu toà
    Nhạc Blue phổ biến trong tầng lớp người da đen trong một thời
    gian dài. Những nhạc công da đen, còn gọi là “negro”, chơi nhạc Blue
    trong các quán lụp xụp và họ được rất ít tiền. Mãi đến đầu những
    năm 50, một số thanh niên da trắng lại thích nhạc Blue. Họ sửa đổi
    đôi chút và Rock 'n Roll ra đời, một thể loại âm nhạc cực kỳ thịnh
    hành hiện nay và biến những nhạc sỹ, nhạc công thành triệu phú rất
    mau chóng.
    Điểm khác biệt cơ bản giữa nhạc cổ điển và Rock 'n Roll: một
    bản nhạc cổ điển bao gồm khoảng chục giai điệu và không lời, còn
    một bản Rock 'n Roll có một giai điệu (có khi còn ít hơn thế) và có
    khoảng mươi lời. Những soạn giả Rock 'n Roll rất bận, họ luôn phải
    hoàn thành gấp bản nhạc để kịp đến một buổi hẹn hò quan trọng.
    Thỉnh thoảng họ chỉ kịp nghĩ ra vài lời. Lấy ví dụ bản “Ngồi ở La
    La”, sáng tác vào những năm 60:
    Ngồi ở la la đợi chờ ya ya
    Uh huh, uh huh
    Ngồi ở la la đợi chờ ya ya
    Uh huh, uh huh
    Chắc tác giả định bụng rằng sau cuộc hẹn sẽ quay lại và điền
    nốt vào các chỗ “la la” và “ya ya”. Nhưng đến lúc ấy ai đó đã đem
    phát hành bài hát thành hàng triệu bản, và không thể sửa lại được
    nữa. Một ví dụ khác là bản “Miền Đất Ngàn Điệu Nhảy”. Tác giả
    chắc đã nhận được một cú phôn và phải đi gấp, trước khi hoàn thành
    lời bài hát:
    Tôi đã nói na na na na na
    Na na na na na na na na na na
    Na na na na
    Một thể loại nhạc “thông thường” khác là nhạc “đồng quê”. Thể
    loại này phổ biến giữa những kẻ nghiện ngập và bội bạc, nhưng
    muốn diễn tấu thì phải ăn mặc thật hài hước và phải hát giọng miền
    Nam. Một thể loại khác là nhạc “dễ hát dễ nghe”. Thể loại này phổ
    biến trong thang máy, trong siêu thị, trong nhà tắm và phải được hát
    bằng giọng máy cày.

(Sưu tầm)